Lưu trữ hàng tháng: Tháng Ba 2014

T H I Ề N S Ư N I D A E H A E N G – Phần 3

PHẦN BA
ÁP DỤNG LÝ NHẤT TÂM

 

Chương tám
Cốt tủy của Phật giáo
nằm trong
ứng dụng và kinh nghiệm
Dù chân lý Phật Thích-ca
đã dạy là mênh
mông
vô hạn, nếu bạn không kinh nghiệm nó
trong
đời sống hằng ngày, nó sẽ vô dụng như
bức tranh vẽ thức ăn đối
với người đói. Dù
bạn
nhìn nó một trăm lần, nếu bạn không thể
ăn
được, nó vô dụng. Nếu bạn muốn nhận ra
chân
lý, Phật Pháp, bạn phải kinh nghiệm nó
qua
đời sống thường nhật, qua thân và tâm của
bạn. Bạn có thể tìm được
gì khi bỏ qua điều
này
và kiếm tìm chân lý nơi nào khác? Phật
dạy
người kinh nghiệm chân lý cho chính họ,

đây là cách duy nhất để trở thành tự do thực
sự.

bạn nhớ hết tên vật liệu cần để xây nhà,
như gạch, ván ép, xà
gồ, ngói mái, nếu bạn
không
thực sự đặt chúng với nhau và xây nhà,

 


122 Không có
sông nào để vượt qua
chúng
không giá trị nhiều, phải không? Mục
tiêu
của Phật pháp là sự ứng dụng, không phải
kiến thức trí óc.
Từ
cái nhìn của bản tâm, “chỉ làm” dễ hơn
là nói. Ngôn từ có lẽ
không thỏa đáng hay
hiểu
lầm, nhưng làm thì thẳng tiến: Nếu bạn
làm,
nó sẽ được chăm sóc. Tuy nhiên, người
ta
bị dính mắc bởi ngôn từ và tranh cãi đúng
sai,
không bao giờ cố kinh nghiệm trực tiếp về
Pháp.
Đừng
để bị vướng vào lý thuyết hay tranh
luận.
Hãy nếm chân lý dành cho chính mình.
Thay
vì thảo luận xem dưa chín hay chưa, chỉ
cần
cắt nó ra và cắn một miếng. Đó là chân
thiền
định, và là thiền trong hành động. Tất cả
hiện
tượng hữu hình hay vô hình là thiền trong
hành
động. Thế thì bao lâu bạn nghĩ rằng giác
ngộ
là cái gì ngoài đời sống hằng ngày, bạn sẽ
không bao giờ chứng
ngộ.
Học mà không hành động,
và học không
theo
với hành, chỉ là sự góp nhặt kiến thức vô
hồn.
Làm một lần tốt hơn nhìn trăm lần. Trí
tuệ
chân thật chỉ đạt được qua ứng dụng và
kinh nghiệm.

bạn có lẽ đã là hành giả Phật giáo hằng

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 123
mười năm, nếu bạn không
thể uống được
nước
suối trong lành, và không thể cho người
khác
nước, thì bao giờ bạn có thể trả lại nợ? Và
bao
giờ bạn có thể ban ánh sáng và trí tuệ cho
người
khác? Dù bạn có khả năng thành Phật,
trừ
khi bạn thực hành những gì bạn học, bạn
không thể vượt khỏi mức
độ của một chúng
sanh vô minh.

 


Chương chín
Thực hành
trong đời sống thường
nhật
Chính đời sống là pháp
Phật
Pháp là trái cây có mười ngàn vị ngon,
hoa có mười ngàn hương
thơm. Có thể nói
rằng
những hành giả là những nông dân trồng
trái
cây và những người làm vườn chăm sóc
những bông hoa. Tu tập
Phật Pháp là loại
trồng
trọt kết quả nhất và có ích nhất. Hơn nữa
bạn
không cần coi nhẹ những việc khác trong
đời
sống hằng ngày để làm điều này. Bạn có
thể
làm người trồng trọt Phật Pháp trong khi
đang
làm công việc thường lệ của mình, vì sinh
kế
cung ứng kinh nghiệm giúp bạn tu tập Phật
Pháp sâu xa hơn.
Phật
Pháp là luật của thực tại và luật của đời
sống
thường nhật. Nếu bạn thực sự có thể suy
nghĩ
và hành động theo lời Phật dạy, thì bạn

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 125

thể ngộ chân lý thâm sâu mà với nó bạn có
thể
giải quyết bất cứ vấn đề nào, không chỉ của

nhân, mà còn của xã hội và quốc gia. Không

tôn giáo hay sự giác ngộ tinh thần nào hiện
hữu ngoài đời sống thường
nhật.
Phật Pháp hoàn thành
mọi việc trong đời
bạn
– đi, nói, và cử động. Như thế chân lý mà
mỗi vị Phật dạy hiện
hữu không chỉ ở Pháp
đường, mà cũng ở
trong giường, nhà bếp,

nơi làm việc. Đời sống của cư sĩ và đạo sư
không khác nhau trong
sự tu tập.
Bạn
phải tu tập trong khi thích ứng với hoàn
cảnh
riêng. Đừng nghĩ đến chuyện nhảy khỏi
nó hay ném bỏ việc gì.
Thay vào đó, cứ tiến
tới
một cách cần mẫn ngay giữa đời sống riêng

những hoàn cảnh, với tâm dẫn thân và thân
dẫn tâm.
Diễn trình những khó khăn và đau khổ
Nếu
ai đó gây khó khăn lớn cho bạn, đừng
bao giờ xem người đó
là vật tách biệt khỏi
chính
bạn. Đừng phân biệt giữa “tôi” và “những
người
khác”. Đừng bị mù vì những hiện tượng
đẹp,
và đừng sợ những việc lớn. Vì bạn hiện
hữu,
chúng cũng hiện hữu. Vì bạn có mặt, mọi
khó
khăn có thể xảy ra. Vì mọi vật trong vũ trụ

 


126 Không có
sông nào để vượt qua
đang
vận hành như một, như Nhất Tâm, mọi
người
khác cơ bản cũng là chính bạn. Đừng bị
lay
động. Không sao cả dù bạn gặp Phật, hay
Ma
vương hay Hộ pháp, mọi thứ chỉ là hình
dáng khác của chính bạn.
Khi
bạn đối mặt với những khó khăn, đừng
trở
nên chán nản, tự hỏi “Tại sao những khó
khăn
như thế lại xảy ra cho tôi?” Khi những
việc
này xảy đến, bạn nên nghĩ “Bây giờ tôi có
một
cơ hội để lớn lên.” Tương lai của bạn tùy
thuộc
cách bạn chọn. Bạn đã được ban quyền
lực quyết định tương
lai của mình.
Thực
ra, những hoàn cảnh xấu là cơ hội để
học.
Khi bạn hiểu rằng những việc này là Chủ
nhân Không dạy bạn, bạn
không thể ngăn
chặn
nhưng biết ơn ngay những hoàn cảnh
này.
Thực ra, khi những khó khăn đến, bạn có
thể
tiến triển nhiều hơn trong tu tập. Như thế,
sự
tu tập của bạn sâu hơn và bạn đạt được trí
tuệ và sức mạnh.
“Lặng lẽ ôm những khó
khăn” không có
nghĩa chỉ cam chịu chúng.
Nó có nghĩa là
những
khó khăn bạn đối mặt vốn là không, và
hơn
nữa, những khó khăn này có thể hướng
dẫn
và luyện tập bạn. Đây là thái độ của hành
giả lặng lẽ ôm mọi sự.
Giấc
mơ đang bị đánh thức, và bị đánh thức

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 127
là một giấc mơ. Đừng
coi những giấc mơ và
những
giờ bạn thức tách biệt nhau. Nếu bạn
nghĩ
chúng khác nhau, bạn không thể biết chỗ
sâu hơn.
Khi bạn biết rằng bạn
đang nằm mơ, bạn
sẽ
không phiền lòng với những gì xảy ra trong
mơ.
Cũng thế, những người hiểu rằng những
nhiễm
ô cũng không gì khác hơn một loại mơ,
họ không bao giờ bị
chúng gạt. Ngay trong
mơ, đừng cho là những
sự vật tách biệt với
chính bạn, và đừng
cho phép chính bạn bị
vướng mắc trong những
gì xảy ra.
Người ta cố thoát khỏi
đau khổ, nhưng họ
không
cố hiểu những nguyên nhân thật sự của
đau
khổ. Như thế, dù họ có thể thoát khỏi một
trường
hợp đau khổ, họ không thể tránh đối
mặt
với đau khổ nhiều hơn trong tương lai. Tư
tưởng
về “tôi” giống như một xưởng sản xuất
liên
tục đau khổ và khoái lạc. Bạn là một người
tạo
ra chúng, vì thế bạn là người duy nhất có
thể
giải quyết chúng. Để làm điều này, đừng
nghĩ
những việc này như số phận hay nghiệp,
chỉ
phó thác mọi đau khổ, mọi vật chướng ngại
bạn
cho chân ngã của bạn, hãy cứ ngắm nhìn
và buông xả.
Dục
tri tiền thế nhân, kim triêu thọ giả thị.
Dục
tri lai thế quả, kim triêu tác giả thị.
” Nếu
bạn
xem xét bạn là ai ngay bây giờ và bạn là

 


128 Không có
sông nào để vượt qua
loại
người nào, có thể thấy bạn đã sống thế nào
trong
quá khứ. Nếu bạn xem xét bạn đang làm

bây giờ, bạn có thể thấy đời bạn ra sao trong
tương
lai. Khi gió mưa đến, mọi bụi bẩn đều
trôi
sạch. Dù có lẽ không thấy nó vào lúc đó, về
sau
bạn sẽ nhận ra sự đau khổ bạn đang kinh
nghiệm,
thực sự là chư Phật và Bồ tát đã đến
làm thanh tịnh bạn và
giúp bạn lớn lên.
Bệnh tật
Khi
thân bạn bất ổn, thường cần đến hiệu
thuốc
hay một bác sĩ, nhưng trước hết bạn cần
nhớ
bản tâm. Nó liên kết mọi vật và là nơi mọi
vật
bắt đầu, vậy hãy giao điều kiện đó cho nó.

trong khi bạn được chữa trị, cứ phó thác
tình
trạng đó cho bản thể. Hơn nữa, nếu bạn
nhớ
rằng bác sĩ và bạn được nối kết như một
qua
bản thể của bạn, và giao cho bản thể tư
tưởng
này, thì sự chữa trị có nhiều thành công
hơn.
Như
hầu hết mọi vấn đề, người khác có thể
giúp
bạn một phần thôi, nhưng chỉ có bạn mới
chăm
sóc được những phần cơ bản nhất. Bạn
làm
thế bằng cách giao mọi sự – cả bệnh tật

đau đớn – cho bản thể. Vì mọi vật, gồm cả
bệnh,
khởi lên từ bản thể, vậy đó cũng là nơi
cần khởi đầu để giải
quyết.

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 129
Thân
thể bị rối loạn thường xảy ra khi những
sinh
vật làm thành thân chúng ta không nhìn
sự
vật từ cái nhìn toàn thân. Chúng không biết
cái
gì tốt nhất cho toàn thể và chỉ lo đánh lẫn
nhau,
tìm lợi thế và quyền thống trị. Như thế,
một
lối chữa bệnh là dạy tất cả những sinh vật
này
rằng trên cơ bản chúng đang sống và làm
việc
với nhau như một đời sống: điều gì xảy ra
cho một sẽ ảnh hưởng
toàn thể.
Phó
thác cho bản thể tư tưởng “tất cả chúng
ta
đang chia sẻ cùng đời sống, cùng tâm cùng
thân,
làm việc với nhau như một, tự do cho và
nhận
những gì cần,” thì qua bản thể, tư tưởng
đó
sẽ liên tục cộng thông tất cả sinh vật trong
thân
chúng ta. Khi những sinh vật trong thân
chúng ta có thể chung
sống hài hòa, lúc đó
chúng
biết rằng những đời sống khác cũng là
đời
sống của chúng, rồi thì vô số vấn đề về thân
chúng
ta sẽ cải thiện hay biến mất. Thường có
thể
sống đời bình thường ngay dù có gì đó như
ung
thư không biến mất, vì những tế bào này
đang
sống hòa hợp với phần còn lại của những
sinh vật tạo thân.
Phật tánh của người
khác giống như Phật
tánh của bạn. Mọi người
và những sinh vật
liên
kết như một qua bản thể này. Vì thế khi

 


130 Không có
sông nào để vượt qua
chúng
ta giao phó cho bản thể một tư tưởng
hay
ý định đối với ai, năng lượng đó sẽ được
truyền
thông. Ngay cả khi người đó không biết

về tu tập, tuy nhiên, năng lượng đó vẫn được
truyền đạt và rơi vào
một mức độ rất sâu.
Hầu
hết mọi vấn đề, vẫn có một phần người
ta
phải giải quyết chúng. Tuy nhiên, tưởng
tượng
trường hợp ai đó phải làm việc tại một
môi trường lạnh lẽo và
tối tăm. Rồi tưởng
tượng
ai đó cũng làm việc này trong bầu không
khí
ấm cúng và sáng sủa, thức ăn bổ dưỡng và
quần
áo ấm áp. Trường hợp nào tốt hơn? Cái
nào
suôn sẻ hơn? Đây là lý do và cách chúng ta

thể giúp người khác qua bản tâm của mình.
Tiền bạc và thành đạt
Tu
tập là chăm sóc một cách khôn ngoan
những
việc chướng ngại bạn trong đời sống
thường
nhật – gồm cả những vấn đề tiền bạc

thành đạt. Vì thế sẽ không sao dù bạn có ít
tiền
hay nhiều tiền, hãy hiểu rằng bạn chỉ quản

nó, bạn không sở hữu nó. Thực ra, tiền bạc

chủ, nó không phải là tiền của bạn, cũng
không
phải là tiền của người khác. Nó là vật
lưu
chuyển không ngừng, đến rồi đi. Vì thế
hãy liên tục từ bỏ sự
dính mắc vào nó.

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 131
Khi một người kiếm tiền,
họ thường nghĩ
rằng
họ kiếm tiền đó một mình. Nhưng không

người khác giúp thì không thể kiếm được
xu
nào. Theo nghĩa nào đó, dễ thấy rằng tiền
kiếm
được nhờ sự trợ giúp của người lao động,
khách
hàng, người chủ, v.v… Tuy nhiên, trên
những
điều này, từ cái nhìn của bản thể, mọi
chúng sanh cùng làm
việc với nhau để kiếm
tiền đó. Vì thế tiền đó
không thể nói thuộc
một
mình bạn. Được và mất như hai mặt của
đồng
tiền: chúng luôn làm việc như một cặp,
không đơn độc. Bạn phải
biết điều này. Khi
bạn
có một lợi tức, đừng bám vào đó, và khi
mất mát, đừng trở nên
ngã lòng về nó. Dù
nhiều
người khóc cười vì được mất, nếu bạn

thể chú mục trên bản tâm, bạn sẽ cảm thấy
dễ dàng hơn và ít thấy
lạc hướng khi những
việc
lạ lùng hay kinh khủng xảy ra trong đời.
Với mọi vật, biết những
ý nghĩa riêng của
mình
và sống trong chúng. Đừng bám vào sự
vật,
thay vào đó, hãy sống hài hòa, biết rằng
không có gì không phải
là bạn.
Gia đình
Con đường thành Phật
nằm giữa sự chăm
sóc
gia đình và quan tâm những người trong

 


132 Không có
sông nào để vượt qua
đời
bạn. Hãy làm tan biến những việc chướng
ngại
bạn ngay bây giờ. Nếu bạn nói và bận lòng
về
những việc đã qua, trong khi lơ là những
nhiệm
vụ đang ở ngay trước mặt mình, đó có
thể
gọi là tâm tham. Nếu bạn không vượt qua
được
những vấn đề đối mặt trong đời sống
thường
nhật và ở nhà, thì bạn không ở giai
đoạn
có thể nói về Phật Pháp. Bạn phải vứt
bỏ
mọi vật mà không bỏ bất cứ vật gì. Nghĩa

bạn bỏ những dính mắc, nhưng bạn không
bỏ
con người và những tình trạng chướng ngại
bạn
trong cuộc đời. Chăm sóc những việc xảy
ra trong đời là hành động
của một Bồ Tát.
Đừng
bám vào con cái. Giao chúng cho năng
lượng
của bản thể và sống hài hòa với nhau.
Khi
bạn sống như thế, chắc chắn những đứa trẻ
của
bạn cuối cùng sẽ trở thành những vị Phật
và Bồ tát.
Nếu
bạn đời của bạn hay con cái bạn làm
điều
xấu, đừng bao giờ phản ứng bằng miệng,
thân
hay đồ vật. Chỉ giao mọi thứ cho bản tâm

quan sát. Chỉ duy trì việc đưa mọi vật đến
bản
thể. Rồi thì bạn có thể truyền thông với
nhau.
Nếu bạn quay số điện thoại phía bạn,
điện
thoại sẽ reo ở phía người kia. Khi bạn làm
thế,
lòng thành của bạn có thể được truyền đi.

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 133
Đây
là thực sự yêu họ và là sự diễn đạt của Phật
pháp.
Trước
khi đổ lỗi cho cha mẹ, con cái, vợ hay
chồng,
bạn cần biết rằng mọi chúng sanh tụ
hội
với nhau theo nghiệp tương tự của họ. Bạn
cũng
nên biết rằng sự đổ lỗi cho người khác là
một
trong những việc có hại về mặt tinh thần
nhất mà bạn có thể làm.
Thời kỳ mang thai không
những làm tình
trạng
tâm và sự tu tập của bạn ảnh hưởng đến
đứa
con mà cũng là thời gian rất có tác động
giúp
cho tinh thần đứa bé phát triển. Tưởng
tượng
một phòng học ấm áp đầy ánh sáng, hay
thường
được bạn bè thông tuệ, trưởng thành
vây
quanh. Hãy nghĩ về ảnh hưởng sẽ có trên
đời
bạn và những chọn lựa bạn đã làm. Cũng
thế, khi bạn dựa vào
bản thể và giao những
chướng
ngại cho nó, con bạn cũng cảm thấy
được
năng lượng và ánh sáng của bản thể bạn.
Đứa
bé trong bụng bạn đang thay đổi và lớn lên
nhiều
đến nỗi một biến chuyển hay ảnh hưởng
nhỏ
ở giai đoạn này có thể có ảnh hưởng lớn
suốt
cuộc đời còn lại của nó. Hơn nữa, những
tư tưởng người mẹ phó
thác cho bản thể, có
ảnh hưởng mạnh mẽ nhiều
hơn họ thường
vẫn
muốn đối với người khác vì, những tháng

 


134 Không có
sông nào để vượt qua
đó,
người mẹ và đứa con chưa sanh đúng là
cùng chia sẻ chung một
thân thể.
Chúng
ta có khuynh hướng thích người đối
xử
tốt với mình, và ghét những ai đối xử xấu
với
chúng ta. Ngay cả giữa những cặp vợ chồng
hay
giữa cha mẹ và con cái. Chúng ta vui vẻ
khi
có người nói tốt mình, nhưng khi họ thực
tình
chỉ lỗi, chúng ta thường cảm thấy đau hay
phẫn
nộ. Khi chúng ta vui với điều gì hay với ai
đó,
chúng ta có khuynh hướng thích điều đó
hay
người đó nhiều hơn. Nhưng khi chúng ta
không
thích những gì họ đang nói, chúng ta có
thể
thình lình trở nên giận dữ. Tất cả thái độ
đó
làm hại chúng ta, vậy hãy buông xả chúng
về
Chủ nhân Không và luôn dùng nụ cười và
những
lời tử tế để ứng xử với sự việc. Nếu bạn

thể làm thế, chân ngã – vị Phật có sẵn của
bạn,
sẽ lặng lẽ giúp tất cả tâm trở nên hài hòa.
Tình yêu đích thực
Nếu
một đứa bé rơi xuống nước sâu, cha
mẹ
nhảy ngay xuống và cố cứu nó. Họ làm mà
không
có ý niệm nào về chết hay không của
chính
họ. Họ làm vô điều kiện. Tình yêu mà
nhảy
xuống nước là tình yêu vô điều kiện của
cha
mẹ và cũng là tình yêu vô điều kiện của

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 135
Phật
đối với tất cả chúng sanh. Tình yêu và từ
bi
của Phật và của cha mẹ đối với con cái là tình
yêu
cơ bản như nhau. Tất cả họ đều nói, “Ta sẽ
cứu
con, dù mất hết mọi thứ ta có.” Tình yêu
đích
thực của cha mẹ không bao giờ mong đền
đáp – đây là từ bi.

cho những người khác có vẻ tốt hơn bạn,
đừng
tự ti. Dù bạn có vẻ tốt hơn những người
khác,
đừng tự mãn. Hãy luôn gắng có lòng trắc
ẩn
và rộng mở. Yêu thương lẫn nhau, chia sẻ
gánh
nặng cho nhau, và chia sẻ cho người khác
những
gì bạn có. Tình yêu này sẽ đủ nhiều để
chăm sóc mọi vật
trong thế giới.
Hãy
bỏ tính ương ngạnh và ngạo mạn. Hãy
bỏ tham dục, làm tan
biến những dính mắc

tự thoát khỏi lòng đố kỵ, ganh ghét. Với nụ
cười
từ bi, giao tất cả tâm trạng tai hại đó cho
bản thể, và hãy để chúng
tan ra thành một.
Đây
là tình yêu và hành động của Bồ tát. Cái gì
khác
không thực sự là từ bi, nó là tham luyến
và ảo tưởng.
Hạnh phúc và hòa hợp
Niềm
vui và đau khổ khởi lên tại điểm bạn
bắt
đầu phân biệt tốt xấu, ưa ghét. Tuy nhiên,
hạnh
phúc chân thật hơn hẳn cảm giác vui vẻ

 


136 Không có
sông nào để vượt qua
khi việc thuận theo mình.
Hạnh phúc chân
thật khởi lên từ sự
buông bỏ phân biệt, từ
Trung đạo chuyển hóa
mọi đối đãi.
Hạnh
phúc do bạn tạo. Đừng mong người
khác
ban cho bạn. Nếu bạn cứ bám vào ý nghĩ
người
khác đang làm bạn hạnh phúc, thì tất cả
đau khổ sẽ theo sau.
Người
ta muốn đời mình tốt đẹp, gia đình
mình hạnh phúc, và đất
nước mình thịnh
vượng.
Tuy nhiên, gia đình cãi cọ, chiến tranh
xảy
ra, và những quốc gia sụp đổ. Những việc
này
xảy ra vì người ta có khuynh hướng hành
động
và suy nghĩ theo tầm nhìn giới hạn và bất
toàn.
Nếu bạn có thể thấy mọi khía cạnh của
việc
chướng ngại bạn, có thể tác động và làm
việc
với chúng như một, thì tất cả tình trạng
này sẽ được giải quyết
hài hòa.

bạn phải chia một miếng bánh trong bữa
ăn,
nếu tất cả đều hòa hợp thì đó là thời gian
hạnh
phúc. Dù bạn có một bữa tiệc linh đình,

mọi người nói cay nghiệt với nhau, bữa ăn
không
thể vui vẻ được. Địa ngục ở đâu? Ai tạo
ra
nó? Dù bạn giàu có và bố thí nhiều tiền và
thức
ăn với những lý do xứng đáng, nếu tâm
bạn
nhỏ hẹp và đầy lòng tham, bạn sẽ không

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 137
thể
hưởng niềm vui ngay trong phút giây hiện
tại,
những quả tốt do bố thí cũng kém đi nhiều.
Tâm
là cội nguồn của mọi sự, vì thế bạn được
cứu độ hay không, tùy
thuộc cách bạn dùng
tâm.
Dù bạn đang giàu thành nghèo hay đang
nghèo
thành giàu cũng tùy thuộc chính bạn.
Tịnh
Độ của Phật không ở cõi xa xôi. Nếu bạn
tu
dưỡng tâm mình, chính cõi này tự nhiên sẽ
thành Tịnh Độ.

 


Chương mười
Tôn giáo và
đời sống thường nhật
Những vị thầy và việc học đạo
Đối
với một người mù, một cây gậy là cần,

đối với người què, cây nạng là cần. Cũng vậy,
đối
với một hành giả thì vị thầy là cần. Nhưng

thể khó tìm được thầy tốt. Hãy cẩn thận,
đừng
bỏ trung tâm chánh trực của riêng mình

đuổi theo những người khác. Nếu bạn theo
người mù, bạn sẽ rơi
xuống hố.
Một khi bạn đã mở mắt
của chính mình,
một
khi bạn đã ngộ được chân ngã, bạn sẽ có
thể
tiến lên lấy đó làm thầy. Tuy nhiên, đến
được
đó, quan trọng là theo một vị thầy tốt.
Quy y Tăng không có
nghĩa là mù quáng
theo
những Tăng Ni. Những gì bạn nên tin vào

Phật tánh riêng của bạn, Chủ nhân Không.

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 139
Quy
y Tăng nghĩa là khi bạn nghĩ rằng hành
động,
ngôn ngữ và tư tưởng của một vị thầy
phù
hợp hết với mình, và không trái với lương
tâm
và lương tri của bạn, rồi bạn theo và chấp
nhận vị tăng hay ni đó
làm thầy. Trong quá
trình
tu tập, bạn không chỉ cần thầy bên trong

cũng cần có thầy bên ngoài để có thể giúp
bạn
thêm kinh nghiệm. Thí dụ Huệ Khả được
chỉ
dẫn bởi Bồ-đề Đạt-ma, và Wonhyo (617-
686)
một trong những vị thầy vĩ đại nhất của
Đại Hàn có thầy là Đại
An.
Những ngọn núi kiên định
và không nao
núng
lặng lẽ nói với chúng ta, “Hãy sống như
một
ngọn núi.” Những dòng nước chảy không
ngừng
thì thầm, “Hãy sống như nước.” Những
bông
hoa nở giữa gai góc yên lặng hát, “Hãy
sống
như một đóa hoa.” Một cọng cỏ dại sống
trong đất khô cằn nói,
“Hãy sống can đảm.”
Không có gì chẳng phải
thầy của ta.
Không nơi nào trong cõi
Phật và vũ trụ
không
phải nơi của bạn. Không sao cả dù bạn

trong Pháp đường hay ngồi trên bồn cầu, vì
bạn
có mặt ở đó thì chân ngã của bạn có mặt
với
bạn. Tuy nhiên có nhiều người không biết
Chủ
nhân Không và lang thang bên ngoài, cố
tìm
một ông thầy hay một nơi tốt hơn để cầu

 


140 Không có
sông nào để vượt qua
khẩn.
Họ không biết rằng bên trong chính họ

Pháp đường riêng luôn đầy ánh sáng và là
nơi chư Phật luôn hiện
diện.
Đảnh lễ
Đảnh
lễ thật sự nghĩa là giữ mình khiêm hạ

tôn kính chư Phật, Bồ tát và Hiền Thánh.
Nhưng
đồng thời, hãy biết rằng tâm các ngài

tâm bạn không hai, và đừng bao giờ đánh
mất
quyết tâm và hóa giải. Vì vậy, dù bạn cầu
xin
chư Phật Bồ tát cứu giúp, bạn phải gom lời
cầu
nguyện vào trong chính bạn. Nếu tâm bạn
rất
mực chân thật, bạn có thể có được vài kinh
nghiệm
và đạt một số vận tốt nào đó, nhưng
bao
lâu bạn còn tìm bên ngoài mình, những cố
gắng
của bạn không bao giờ có kết quả trong
công
đức thực sự. Bạn sẽ không đạt được mục
đích lớn lao.
Chúng
ta lễ Phật vì tâm Phật và bản tâm
chúng
ta không hai. Cũng thế, đảnh lễ là từ
bỏ
thân và tâm chấp ngã. Do đó khi đảnh lễ
bạn
nên luôn cố yên lặng, khiêm tốn, và cực kỳ
chân thật. Và hãy biết
ơn mọi vật.
Kính
lễ Phật và thiền sư là kính lễ chân tánh
của
bạn. Dâng thức ăn lên Phật và thiền sư là
dâng
thức ăn cho Chủ nhân Không. Thật vậy,

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 141
tâm
Phật, tâm Bồ tát và Hộ pháp, tâm Tổ sư và
những
thiền sư quá khứ, tâm tất cả tổ tiên và
tất
cả chúng sanh vô minh cùng ở trong Chủ
nhân
Không, làm việc như một. Do đó, kính lễ

dâng thức ăn với một tâm cũng giống như
cùng
kính lễ, dâng thức ăn cho tất cả chư Phật

tất cả chúng sanh vô minh. Như thế dù đang
cúng
dường hay làm gì khác, bạn phải không
quên bản thể của bạn,
Chủ nhân Không.
Trong kỷ nguyên hiện đại
này, khi mọi
người
rất bận kiếm sống, làm sao bạn có thể
tu
tập nếu bạn phải lạy 108 lạy hay ba ngàn lạy
mỗi
ngày? Tâm vượt khỏi không gian và thời
gian,
không hình dáng và hoàn toàn tự do, vậy
thì một lạy chí thành
nơi bạn là một với bản
thể, có thể vượt hơn
lạy ba ngàn lần.
Nếu
một lần lạy trước Phật, trong đó đem
mọi
sự về bản thể, tâm hiện tại, tâm quá khứ,
tâm
vị lai của bạn cùng làm việc như một tâm,
thế
thì một lạy có thể vượt hơn mười ngàn lạy.
Khi
bạn lạy và đặt trán xuống nền trước Phật,

nghĩa tâm bạn và tâm chư Phật không hai,

thân Phật và thân bạn không hai. Như thế
thân
xác của bạn lạy Chủ nhân Không, bản thể
của bạn.

 


142 Không có
sông nào để vượt qua
Mọi
vật sống với nhau như một và chia sẻ
mọi
vật như một, vậy bạn lạy bản thể là cái làm
điều
này khả thi. Bản thể của bạn bao gồm mọi
vật
và kết nối tất cả như một, vượt khỏi không
gian
và thời gian; đó là chức năng của bản thể,
nguồn
của mọi luật và chân lý của vũ trụ. Lạy
cái
ngã bao trùm mọi vật, không phải tự ngã cá
nhân.
Khi bạn bố thí hay giúp đỡ người khác,
hãy
làm từ bản thể, không từ cái “tôi” cá nhân.
Trong
khi lạy, hãy biết rằng mọi vật đã sẵn sàng
được
kết nối với bản thể bạn. Đảnh lễ chân thật

không hướng ra ngoài; thay vào đó, đi vào
trong.
Vậy, nếu bạn thật sự lạy Phật, bạn đang
lạy Chủ nhân Không, bản
thể của bạn.
Giữ giới
Năm
giới theo truyền thống bắt đầu bằng
“Đừng…,”
nhưng có thể đọc chúng một cách
tích
cực. Như thế, “Đừng giết” trở thành “Hãy
yêu
thương mọi chúng sanh bình đẳng và từ
bi.”
“Đừng trộm cắp” trở thành “Hãy bố thí

tạo công đức.” “Đừng tà dâm” trở thành
“Hãy
nuôi dưỡng thân tâm trong sạch và chân
chính.”
“Đừng nói dối” trở thành “Hãy nói lời
chân
thật và giữ thành tín.” “Đừng uống rượu”
trở
thành “Hãy luôn giữ trí tuệ sáng suốt và

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 143
ngay thẳng.” Hiểu giới
như thế, giới không
phải là những gì bạn
giữ do không làm điều

đó. Đúng hơn, bạn giữ giới bằng cách đặt ý
Phật
vào hành động. Khi bạn dựa vào và giao
mọi vật cho bản tâm
thanh tịnh sẵn có, mọi
giới được giữ gìn một
cách tự nhiên.
Nếu
dơ, hãy làm sạch nó. Nếu bừa bãi, làm
cho nó ngay ngắn. Nếu
bị yếu, hãy làm nó
vững
chắc. Đây là giữ giới. Sống chân thật và
ngay
thẳng trong khi chăm lo sự việc trong đời
sống là giữ giới.
Nếu bạn tu dưỡng tâm,
tự nhiên bạn giữ
giới.
Người ta tranh đấu với chính mình, nghĩ
“Tôi
phải giữ giới,” cuối cùng thất bại. Đừng
quan
tâm dù là giới hay gì khác, bạn phải đưa
mọi
vật trở về bản thể, rồi giới tự nhiên được
giữ.
Tuy nhiên, những hành giả nên hiểu lịch
sử
và mục đích đằng sau giới luật. Hiểu chúng

giao chúng cho bản thể. Trong lối này, bạn

thể áp dụng chúng trong đời sống thường
nhật một cách tự nhiên.
“Đừng
làm thế này, đừng làm thế nọ” không
phải
là ý nghĩa thật sự của giới mà Phật ban
hành.
Cho dù sự việc là tốt, nếu bạn làm quá
trớn,
nó có thể trở thành xấu. Dù sự việc được

 


144 Không có
sông nào để vượt qua
cho
là xấu, nếu bạn làm vì nhu cầu và hoàn
cảnh, nó có lẽ không
nhất thiết là xấu.
Nếu
bạn đưa mọi sự đến bản thể, giới sẽ
tự
nhiên được giữ, dù cho bạn không thường
xuyên
nghĩ về chúng. Khi điều này xảy ra, giới

những cánh của tự do. Đừng cố tự thích nghi
với
giới. Hay hơn, hãy để giới, đã sẵn trong
bạn, biểu hiện ra một
cách tự nhiên.
Nếu
bạn hoàn toàn buông tư tưởng về “tôi”,

nhận ra bản tánh của mình, nghiệp mà bạn
tích
lũy từ vô thủy không thể trói buộc bạn.
Khi
bạn thực sự biết bản tánh, bạn tự nhiên
cũng
biết giới là gì, vì vậy bạn không phải cố
phân
biệt giữa điều gì phù hợp với giới và điều
gì không.
Nhưng
nếu bạn dính mắc vào nghi thức và
luật
lệ, tư tưởng về “tôi” không chết và bạn
không thể kinh nghiệm
lãnh vực tâm linh.
Trong
khi giữ giới, bạn không nên để chúng
trói
buộc. Đây là lý do trung đạo là cần thiết.
Không
cần đi vòng quanh gây xáo trộn. Hãy
yêu
thương người khác. Hãy thấy mọi vật bình
đẳng,
hãy nói năng tử tế và lịch sự, và có tâm
rộng lớn bảo bọc người
khác.

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 145
Kinh điển
Kinh
điển mô tả cách thế giới vận hành. Tuy
nhiên,
sau khi có kinh điển, một số người tiêu
hết năng lượng của họ
để học kinh và rất ít
chú
ý đến thực tại. Vì thế những thiền sư theo
truyền
thống không cho phép đệ tử đọc kinh
điển
khi bắt đầu tu tập. Nếu bạn quá dính mắc
vào
kinh điển, và không thể thoát khỏi chúng,
điều bạn đạt được là
trở thành một con mọt
sách.
Những
người này đọc kinh sách mà quên ý
nghĩa
đích thực giống như những con ong tông
vào
cửa sổ và chết trong khi cố đến những đóa
hoa bên ngoài.
Khi bạn có thể chắc
chắn giao phó mọi sự
cho
bản thể không bị gì trói buộc, chỉ lúc ấy
bạn mới có thể thực sự
đọc những kinh như
Tâm Kinh, kinh Kim
Cang, kinh Pháp Hoa,
kinh Hoa Nghiêm. Nếu
tâm bạn sáng suốt
đúng
đắn và thấy chính mình rõ ràng, chỉ khi
ấy
bạn mới có thể tham khảo những bài giảng
của
các đại sư quá khứ để lại. Bạn phải biết
chân
ngã của bạn; rồi thì khi bạn đọc kinh, bạn
có thể hiểu ý nghĩa
thực sự của ngôn từ, dù
bạn
không đọc kinh, bạn vẫn có thể biết chân
lý cốt tủy chúng diễn
tả.

 


146 Không có
sông nào để vượt qua

bạn nhớ được toàn bộ kinh Kim Cang,
nếu
bạn không kinh nghiệm một nửa thực tại

hình, thì bạn sẽ chỉ thấy và theo ngôn từ,
không
phải ý nghĩa chân thật của Phật. Phật
giáo
là thực hành. Phật giáo là ứng dụng và đặt
chân lý của kinh vào
thực hành .
Trong
quá trình dạy người, tất cả chư Phật
của
lịch sử đã dùng những biểu tượng và những
câu
nói đòi hỏi phản quán sâu để hiểu. Đừng
tiếp nhận những biểu
tượng này một cách
cẩu
thả: Chúng chứa đựng ý nghĩa to lớn. Có
người
chỉ hiểu biết cạn cợt về những bài giảng

đi lang thang nói những điều như, “Mọi vật
đều
không, vậy có gì để dính mắc?” Nhưng
bạn
không nên hấp tấp như thế. Chỉ những
người
thực sự trải nghiệm ý nghĩa của những
biểu
tượng này mới tự do nói về chúng. Nếu ai
không
có kinh nghiệm về nó cho họ thì chỉ là
lặp
lại những bài giảng, nghiệp của hành động
này
sẽ không biến mất dù qua cả triệu kiếp.
Nếu
người ta hiểu đúng chân lý, thì những vị
thầy
quá khứ đã không cần cho nhiều phương
pháp
và bài giảng như thế. Tuy nhiên, người ta
không
biết chân lý, vì vậy phải có nhiều pháp
thoại
và phương pháp như là hát, tụng kinh, và
thắp
nến. Nhiều nơi vẫn theo những phương

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 147
pháp và truyền thống
này, nhưng bạn phải
hiểu
ý nghĩa nằm bên dưới. Nếu không thì bạn
sẽ
khăng khăng dùng xe ngựa trong thời đại
xe
hơi. Điểm quan trọng là đây: đừng bị rối trí

phương pháp hay truyền thống được khai
triển
trong thời quá khứ. Mỗi người cần học
cách
trực tiếp thành Phật, thay vì bị đè nặng
bởi những phương pháp
khác nhau.
Niệm danh hiệu Phật và tụng kinh
Khi
những người là một với bản thể của họ
tụng
kinh, âm thanh của lời tụng sẽ tràn ngập
toàn
vũ trụ và tất cả chư Phật và Bồ tát đều
nghe.
Mọi vật cùng làm với nhau như một, vì
thế
nếu bạn đọc kinh hay tụng chú từ cái nhìn
bất
nhị, thì công đức sẽ khởi lên. Tuy nhiên,
nếu
bạn không biết ý nghĩa sâu xa, lời tụng của
bạn
không đến được Pháp giới. Bạn nên biết
rằng
khi chúng ta đọc Tâm Kinh hay Chú Đại
Bi,
chúng ta đang học những nguyên lý mà từ
đó
tất cả hiện tượng hữu hình và vô hình cùng
làm
việc với nhau như một, tự nhiên và tại mọi
khoảnh
khắc. Nếu chúng ta đặt những nguyên

này vào đời sống thường nhật, thì chúng ta
cũng
học được cách đi và đến mà không có đi
và đến.

 


148 Không có
sông nào để vượt qua
Nhiều
người niệm danh hiệu Bồ tát Quán
Thế
Âm, nhưng trong hầu hết mọi trường hợp,
thay
vì làm sáng suốt tâm của chính họ, họ lại
đang
tìm ánh sáng bên ngoài mình. Vì họ chỉ
tụng
bằng miệng, tâm họ không trở nên sáng
hơn.
Nếu bạn không biết rằng bản tánh của
bạn
là vốn sáng, làm sao bạn có thể cứu chính
bạn
và làm sao bạn có thể ban ánh sáng cho
người chung quanh?
Vài
người nghĩ rằng họ phải niệm Phật mỗi
ngày
liên tục. Tuy nhiên, đối với người không
để
khởi lên tư tưởng về “tôi”, thì chỉ một niệm
thôi,
cũng trở thành niệm Phật, chỉ một niệm
thôi,
hướng dẫn toàn thế giới và chỉ một niệm
thôi,
trở thành sự biểu hiện của chân tánh.
Bạn
phải biết nguyên lý này và không chỉ niệm
Phật bằng miệng.
Làm một với tổ tiên
Cha
mẹ, tổ tiên của bạn, tất cả Bồ tát, và tất
cả
Hộ pháp hiện diện trong tâm bạn. Vì vậy
trong
đời sống thường nhật, nếu bạn nghiêm
túc
giao mọi chướng ngại cho bản tâm của
bạn,
chính đời bạn trở thành sự phục vụ đáng
nhớ
đối với cha mẹ và là sự biểu lộ lòng biết ơn
đối với chư Phật và tổ
tiên.

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 149
Nói
chung, người ta cho rằng một khi ai đó
chết
đi, không có thể làm gì thêm cho họ. Điều
này
đúng nếu chúng ta là những hữu thể tách
biệt, không liên kết,
nhưng chúng ta không
phải
là những chúng sanh bị giới hạn như thế.
Trong
khi tụng liên tục, tất cả chúng ta đã kết
nối như một bởi bản tánh,
Phật tánh, gốc rễ
của
chúng ta. Chúng ta được nối kết như một
với
mọi chúng sanh, dù họ ở phòng bên hay đã
rời bỏ thân xác hoàn
toàn.
Như
thế, chúng ta có thể cho họ ánh sáng và
năng
lượng tùy thuộc khả năng để thành một
với
họ. Điều này có nghĩa phó thác tình trạng
cho
bản thể của ta không điều kiện. Nghĩa là
đưa
hoàn toàn những lo lắng, ưa và ghét, và
những
tập khí vi tế của cái nhìn sự vật như tách
biệt
một cách cơ bản, về bản thể của chúng ta.
Chúng
ta là ánh sáng tâm linh cho người khác
đến mức độ chúng ta có
thể làm được.
Thường thường, người
ta đọc một quyển
sách
hay nghe một câu chuyện và nghĩ rằng
họ
biết. Nhưng họ lầm. Họ sẽ chỉ thực sự biết
qua
thực hành, qua ứng dụng hiểu biết và kinh
nghiệm
đối với chính họ. Loại “hiểu biết” đầu
tiên
này có thể được cho là một loại ảo tưởng
và có thể hoàn toàn
nguy hiểm. Hãy tưởng

 


150 Không có
sông nào để vượt qua
tượng
ai đó chỉ đọc một cuốn sách về bay và
nghĩ
họ biết tất cả về nó: Cái gì sẽ xảy ra cho
họ
khi cuối cùng họ phải bước vào buồng lái
và cất cánh?
Một
khi người ta chết, họ không thể, trên
chính
họ, thay đổi mức độ ý thức mà sẽ ở lại
cùng mức độ họ đã
kinh nghiệm khi đang
sống.
Hơn nữa, đôi khi người ta mắc vào mức
độ họ đang kinh nghiệm
khi cận tử, không
may
là thường ở mức thấp hơn mức họ đã sống
trong
đời. Khi chúng ta trở thành một với họ, ý
thức
của họ sẽ nâng lên mức của chúng ta, hay
mức
họ đã sống, nếu mức ý thức của chúng
ta
cao hơn. Về cơ bản, chúng ta đang giúp họ
không dính mắc và tiến
về trước ở mức độ
đúng
đắn hơn tương ứng với mức họ đã đạt
được khi sống.
Ngay cả Phật cũng không
thể nâng tinh
thần
của một người đã chết cao hơn mức họ
đạt
được khi sống. Như thế, điều quan trọng là
chúng
ta tinh tấn tu dưỡng tâm mình khi sống
và có được thân người.
Tặng phẩm chân thật
Nếu
bạn xem mọi vật như thân mình, như
cái
đau của mình, như hoàn cảnh riêng mình,

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 151
thì
làm sao cuộc sống của bạn có thể quý báu,
còn của người khác thì
không? Đây là tặng
phẩm
chân thật và là trái tim của một Bồ tát.

thể tha thứ mọi sự. Khi một tâm đẹp như
thế
làm việc với nhau như một với mọi sinh vật

sự vật trong vũ trụ, sẽ có thể có quà tặng
chân
thật – ban tặng không điều kiện, không
có “bạn” hay “tôi”.
Khi
bạn cho đi vật gì, hãy cho mà không có

tưởng về cho. Bạn nên đưa ngay cả quà tặng
cho Chủ nhân Không và
buông bỏ nó với sự
chân
thành sâu xa. Theo lối thường, cho giống
như mang tiền vào tiệm
và trao đổi một vật
khác:
Cho dù bạn cho người khác, bạn không
chỉ cho mà còn nhận nó
nữa.
Hãy
cố cho và giúp người khác khi bạn thấy
được
chính mình hoàn toàn dính mắc. Người
ta
thường dùng rất nhiều năng lượng lo về “cái
của tôi” đến nỗi họ
thực sự ngăn chặn hẳn
những
gì mới đến với họ. Mọi vật được kết nối,

tất cả năng lượng sẵn có cố gắng tỏa bình
đẳng
giữa mọi sự và mọi sinh vật, nhưng sự
dính
mắc của chúng ta và những cái nhìn quy
ngã đã ngăn chặn hẳn
năng lượng này.

cho bạn giúp người khác rất nhiều, nếu
bạn
làm với tư tưởng không vui hay với gương
mặt
cau có, thì do miễn cưỡng, nó không thể

 


152 Không có
sông nào để vượt qua
thành
công đức. Hơn nữa, không thành vấn đề
bạn
đã làm bao nhiêu việc tốt hay bạn đã bố
thí
bao nhiêu, chừng nào bạn còn nghĩ “Tôi
làm
điều này…,” thì nó không thể thành công
đức.
Hãy buông bỏ những tư tưởng tập trung
quanh
“tôi” ngay khi bạn nhận ra chúng và
tiến
lên. Khi bạn thấy cả hai vật chất và phi vật
chất
như một, nếu bạn nhấc một ngón tay, nó

thể động toàn thế giới. Công đức này vượt
trên sự hiểu biết.
“Ban
cho” thiết lập nền tảng mà với nó bạn

thể báo đáp lòng ân cần của cha mẹ, có thể
ban
ánh sáng mặt trời cho con cái và làm mạnh
mẽ cội nguồn của chúng.
“Ban
cho” có thể là từ bi, và không cho cũng

thể là từ bi, chỉ chắc chắn rằng nó lợi ích
người khác.
Số phận và định mệnh
Khi
tâm sáng suốt, không phải do số phận.
Khi tâm đen tối không
phải do định mệnh.
Trong
pháp của Phật, không có số phận và
định
mệnh, và tam tai bát nạn cũng không có.
Pháp của Phật thực sự
tươi mới và tự do.
Không
có gì như là số phận hay định mệnh.
Mọi vật tùy thuộc cách
bạn dụng tâm. Khi
bạn
không thoát khỏi dính mắc, những điều

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 153
này
rốt cuộc sẽ trở thành những nguyên nhân
của
những gì bạn kinh nghiệm. Như thế, cuối
cùng,
hạnh phúc và bất hạnh tùy vào cách bạn
dụng tâm.
Khi một nghệ sĩ được
giao một vai trò, họ
theo
kịch bản được giao. Cũng thế, chúng ta
là những nghệ sĩ mà lời
thoại của mình đã
được
viết bằng những kết quả của hành động
của
riêng mình. Không hề gì dù bạn thích lời
thoại
hay không, bạn không được phép làm sai
chúng.
Bạn là người tạo kịch bản, cái núi tập
khí
này được gọi là số phận, định mệnh, vậy
bạn cũng là người làm
tiêu tan chúng.
Khi
bạn sanh ra với thân, bạn đã mang theo
nghiệp
tốt và xấu mà bạn đã tích chứa hằng tỉ
kiếp.
Khi điều này biểu lộ, người ta lầm cho nó

số phận hay định mệnh. Tuy nhiên, nếu bạn
phó
thác hết những gì khởi lên từ cả hai bên
trong
và bên ngoài thân mình cho bản thể, và
để
nó tan biến, thì khi cái “tôi” biến mất, nghiệp

của bạn kết thúc và bạn ngưng tạo nghiệp
mới.
Người biết nguyên lý này sẽ không nói về
số phận và định mệnh.
Tin vào ngoại lực
Khi
những vấn đề xảy ra, hầu như mọi người
đi
tìm giải pháp ở nơi nào đó ngoài chính họ,

 


154 Không có
sông nào để vượt qua
thay
vì nhìn vào trong. Họ dựa vào bác sĩ và
bệnh
viện đối với những vấn đề thuộc thân
thể,
và họ cố giải quyết cảnh nghèo cùng nhờ
vào
sự giúp đỡ của người khác. Họ hỏi thầy bói
về
vận mệnh của mình, và họ dựa vào trường
học
về phương diện giáo dục. Đây có thể là
những
giải pháp tạm thời, nhưng chúng không
thể
là giải pháp vĩnh cửu. Dù người ta nói rằng
y
phục là bộ cánh (có nghĩa là khi xuất hiện
đẹp
đẽ có thể tạo mọi cơ hội), nếu bạn có mặc
y
phục rất đẹp đi nữa, y phục không thể trở
thành
thân của bạn. Cũng thế, dù việc gì có
vẻ
như có ích, nếu bạn tìm nó ở đâu khác hơn
bên
trong bạn, nó không phải giải pháp thực
sự.
Như thế trên tất cả, bạn phải tìm chính bạn.
Trí
tuệ và năng lượng chăm lo mọi chướng ngại
vật
của bạn, đã sẵn có trong bạn. Nếu bạn lang
thang
tìm gì ở ngoài, bạn không có được lợi
thế
của những giải pháp vô hạn ở bên trong.
Hạnh
phúc không đến từ bên ngoài, nó ở bên
trong.
Nếu
bạn cầu xin cứu giúp từ ngoại lực, thì
bạn
đã rơi vào nhị nguyên. Không nhằm nhò

dù bạn tốn bao nhiêu nỗ lực để cầu xin như
thế,
nó không đạt được chút công đức nào.
Đây
là vì mọi chướng ngại đã khởi lên từ bản

 


Phần ba: Áp dụng lý nhất tâm 155
thể
của bạn, vì thế chỉ bản thể của bạn mới có
thể chăm sóc nó.
Bạn
trồng trọt, thu hoạch, nấu và ăn gạo của
mình. Không ai có thể
cho bạn, và không ai

thể làm thay bạn. Do đó bạn phải tập trung
trong
việc khai mở tâm mình. Nếu thay vào đó,
bạn
lang thang mang một bát rỗng đi xin giúp
đỡ,
bạn sẽ không bao giờ toại nguyện. Đừng cô
phụ Chủ nhân Không của
bạn, đã cưu mang
bạn nơi này qua hằng
trăm triệu kiếp.
Nếu
bạn tin một cách mù quáng vào ngoại
lực,
có thể nói bạn đã quay lưng với tiềm năng

đại và vô hạn của một con người, khả năng
thành
Phật. Nếu bạn là một con người, thì như
loài
vật thượng đẳng, bạn phải biết phản quan
tự kỷ.
Xung đột tôn giáo
Tôn giáo là một cái tên.
Người ta gọi tên
theo hoàn cảnh hay địa
thế, nhưng cơ bản
chúng vẫn là một gia đình.
Tôn giáo không
phải
là cái để tranh giành. Người ta đấu tranh

người ta muốn đấu tranh. Thượng đế không
bảo
họ phải đấu tranh, và chúa Jesus không
nói họ đấu tranh. Đức
Phật không ra lệnh
chiến
đấu, và đấng Allah không hạ lệnh họ đấu

 


156 Không có
sông nào để vượt qua
tranh.
Người ta chỉ tìm cách biện hộ việc đấu
tranh,
họ bảo rằng họ đang chiến đấu nhân
danh đấng tối cao của
họ.

tưởng của mỗi người khác nhau, nhưng
làm
sao chân lý có thể khác nhau? Ngay trong
đạo Phật, nhiều người
khác nhau tin theo
những
đường khác nhau. Từ vài cách nhìn, có
thể
nói rằng họ tin những tôn giáo khác nhau.
Nếu
người ta biết rằng chân lý là một, thì dù
tôn
giáo có những tên khác nhau, tất cả họ vẫn
như
cùng tin một tôn giáo. Đừng cho rằng một
tôn
giáo đặc biệt là lối duy nhất. Thay vì thế,
nếu
bạn hiểu đúng những giáo lý của bạn và
thực
hành, bạn sẽ trở nên khiêm tốn. Bạn sẽ
nhận
ra rằng bạn và tôi, bạn và thế giới, bạn và

trụ, bạn và mỗi một vật, là một. Khi chúng
ta
đứng trước chân lý, sự tranh luận về tôn giáo
của
bạn và của tôi vô giá trị như những hạt bụi.

 

 


Trung tâm thiền Nhất
Tâm,
Hán Thành, Đại Hàn
thương tiếc báo tin
Vị thầy thân yêu của chúng tôi,
Thiền sư ni Đại Hằng đã viên tịch ngày
thứ Hai 21/05/12, thọ 85 tuổi. Sư Bà xuất
gia
đã 63 năm. Lễ tang sẽ cử hành ngày thứ Bảy
26/05/12, mọi chi tiết lễ tang sẽ được cập
nhật hoá.
Thiền sư ni Đại Hằng là một vị thầy hi hữu
ở Đại Hàn: một vị ni làm thiền sư, độ cả
bên
Tăng, một bậc thầy đã làm hồi sinh Phật
giáo
Đại Hàn khi tích cực phát động sự tham
gia
của nam giới và người trẻ tuổi.
Sư bà đặt cư sĩ làm trọng tâm cho mọi nỗ
lực làm việc, phá vỡ sự tu tập tâm linh
truyền
thống bằng phương cách giảng dạy ai ai cũng
có thể tu tập và chứng đắc. Cùng lúc, Sư
là nguồn tác động mạnh mẽ cho sự phát
triển
của Ni chúng, hỗ trợ tối đa các trường
truyền
thống giáo dục chư Ni cùng sáng lập Ni bộ
Đại Hàn.

 


158 Không có
sông nào để vượt qua
Sinh trưởng ở Đại Hàn năm 1927, mới bảy
tuổi Sư bà đã giác ngộ. Những năm về
sau, Sư
bà tự học hỏi để ứng dụng những điều mình
đã hiểu vào sự tu tập. Sư bà đi lang
thang khắp
núi rừng Đại Hàn trong bộ đồ rách rưới,
gặp
gì ăn đó. Nhiều năm về sau, Sư bà bảo không
phải Sư bà muốn sống khổ hạnh, chỉ là vì
bà hoàn toàn tập trung vào việc đưa mọi
thứ
trở lại bản tâm Phật tánh, và xem mọi
chuyện
sẽ vận hành ra sao nếu hoàn toàn phó thác
vào đó.
Điều này ảnh hưởng sâu sắc đến phương
cách giảng dạy của Sư bà về sau, bởi rõ
ràng
là Sư bà có thể nắm được nguồn năng lực
tiềm
tàng rộng lớn cũng như trí tuệ có sẵn
trong
mỗi chúng ta. Nhưng Sư bà cũng thấy nhân
loại khốn khổ vì không biết gì về bản tâm
lại tìm cầu bên ngoài. Thấu rõ mỗi chúng
ta
đều có nguồn ánh sáng rộng lớn đó, Sư bà
dạy phải nương tựa vào bản tâm cùng quyết
không dạy điều gì khiến quên đi nguồn tâm
đó.
Lòng từ bi sâu xa đã khiến Sư bà trở thành
huyền thoại rất lâu trước khi Sư bà khởi
sự
ban lời dạy cho mọi người. Sư bà nổi tiếng
có năng lực tâm linh để giúp đỡ người ta
trong

 


Không có sông nào để vượt qua 159
bất kỳ vấn đề nào, vào mọi tình huống. Sư
ví lòng từ bi như giải thoát chú cá ra
khỏi vũng
nước cạn, cho một gia đình không nhà có
nhà
ở, tặng học phí giúp một học sinh tốt
nghiệp
trung học. Và khi Sư bà làm những điều đó,
hoặc còn nhiều chuyện nữa, ít ai biết là
Sư bà
đã nhúng tay.
Sư bà hỗ trợ nhiều chương trình phúc lợi
hội, xây dựng nhiều trung tâm ở 11 quốc
gia
trên thế giới (15 trung tâm ở Đại Hàn và
10
ở các quốc gia khác). Bài giảng của Sư bà
đã
được dịch sang tiếng Anh, Đức, Tây Ban
Nha,
Nga, Ý, tiếng Hoa, Nhật, Pháp và Việt
Nam.

 


T H I Ề N S Ư N I D A E H A E N G – Phần 2

PHẦN HAI

TRAU DỒI TÂM

Chương bn
Yếu tính của tâm
Tâm là gì?
Tâm là nguồn gốc của
vũ trụ, nguồn gốc
của
mặt trời, là nguồn gốc mà qua nó nhân loại
điều
hành và làm mọi việc hằng ngày. Tâm là
tạo
hóa thông suốt mọi sự và uy quyền tuyệt
đối
tạo tác mọi vật và vượt khỏi mọi ý niệm.
Tâm
không màu sắc, hình tướng, vị trí, khởi
thủy
hay cáo chung. Tâm không thể nói là cái
này
hay cái kia, bên trong hay bên ngoài. Tâm
không
thể bị phân chia, không thể bị thu hút

bị tiêu hủy. Nó vượt thời gian, không gian,
vượt tất cả mọi sự.

tâm ở trong tâm, tâm căn bản mà từ khởi
thủy
là thanh tịnh tuyệt đối, không bao giờ có
thể
bị ô nhiễm, mà như như. Mặt khác, cũng
có tâm cấu uế khiến
chúng ta trôi lăn trong

 


68 Không có
sông nào để vượt qua
vòng
sanh tử. Tâm này không biết có tâm căn
bản
và nghĩ rằng những cấu uế luôn thay đổi

những ảo tưởng là yếu tính của nó. Để tiện
giải
thích, chúng ta có thể nói hai loại tâm khác
nhau,
nhưng thực sự chúng không tách rời.
Trạng thái ý thức của
chúng ta có nhiều
mức
độ khác nhau, tùy thuộc những tư tưởng

mình khởi lên, nhưng bản thể của chúng

bản tâm sẵn có không bao giờ sanh và diệt.
Bạn phải tìm ra tâm
trong tâm.
Tâm luôn luôn hoàn toàn
như nó là, khả
năng
của tâm ở bên trong hay bên ngoài là vô
tận.
Không có ai và không có gì có thể lấy nó
đi
hay phá hoại nó. Bất kể một tinh thần mạnh
mẽ
thế nào, bất kể một vị Phật vĩ đại thế nào,
cũng
không thể phá hoại bản tâm của bạn. Dù
mặt
trời sáng chói và vũ trụ mênh mông bất
khả
tư nghì, chúng cũng không to lớn hơn ánh
sáng và khả năng của
tâm bạn.
Tất
cả mọi cõi giới và những vũ trụ được
liên
kết với nhau qua cùng bản tâm. Như thế
mọi
vật chia sẻ thân như nhau, cuộc sống như
nhau,
làm việc với nhau như một, và chia sẻ
mọi vật với nhau. Tâm
có thể đến đi tự do
không
chướng ngại, dù cách xa hằng ngàn,

 


Phần hai: Trau dồi tâm 69
hằng
triệu dặm. Cuối cùng thì, mọi vật và mọi
người
trong vũ trụ sống hài hòa với nhau, chia
sẻ cùng cội rễ.
Bản tánh của tâm giống
như gương trong
sạch, không hoen ố.
Khi một vật đặt trước
gương, gương phản chiếu
mọi góc cạnh của
hình
một cách rõ ràng. Nhưng nếu đối tượng
biến
mất, không còn dấu vết nào ở lại gương.
Cũng thế, dù tâm phản
chiếu từng vật một,
không một gợn sóng
hay vết tích nào còn
đọng lại. Không hiểu
tính chất này của tâm,
người
ta sơn lên gương mọi hình ảnh, cái này
chồng lên cái khác,
cuối cùng gây khó khăn
cho
chính họ. Tuy nhiên, nếu chúng ta trở về
bản
tánh sẵn có, là tình trạng tự nhiên và chân
thật
nhất của chúng ta, thì thực tại của mọi vật
sẽ tự động hiển lộ.
Bất
kể những đám mây đen có thể ra sao, nó
không
thể vấy bẩn bầu trời. Tương tự, những

tưởng hay những ý đồ xấu không thể vấy
bẩn
bản tâm của bạn. Dù cho mây đen rất dày,
cuối cùng chúng sẽ biến
mất, và bầu trời sẽ
xanh
trong như trước đó. Cho dù những đám
mây
bão tố trút mưa xuống, bầu trời chỉ bị che;
đằng
sau những đám mây, nó vẫn trong sáng.
Cũng
thế, cho dù những nhiễm ô và ảo tưởng

 


70 Không có
sông nào để vượt qua
dường
như dày đặc, chân tâm vẫn trong sáng,
và không bao giờ bị ô
nhiễm.
Tâm
không có chướng ngại. Mọi hướng vốn
đã
rộng mở. Không có núi bạc vách sắt vững
chắc
nào bạn phải xuyên qua. Nhưng nếu tâm
không
có sẵn những chướng ngại, tại sao lại nói

gì đó bạn phải vượt qua? Vì qua tư tưởng,
bạn đã xây tường để
ngăn mình.
Bạn phải hiểu bản tánh
của tâm: dù tâm
không
nắm bắt được, nó hoạt động bình đẳng

triệt để khắp những lãnh vực vật chất và phi
vật
chất. Một khi bạn nhận ra được điều này,
bạn
sẽ hiểu rằng không bao giờ có chướng ngại
trong chốn đầu tiên.
Khả năng sâu xa của tâm
Khi
tâm sâu và chân thật, không có nơi nào

không đến. Tâm là năng lượng chân thật

mọi sinh vật tiến hóa và thế giới mở mang.
Tuy
nhiên, trừ phi người ta tin vào năng lượng
của
tâm, người ta không thể dùng nó và không
thể
biểu hiện trong đời sống. Nếu chính bạn
thực
sự muốn kinh nghiệm năng lượng này,
bạn phải bắt đầu nhận
ra nó ở đó.
Tâm
có năng lực hấp dẫn, năng lực ánh sáng,
năng
lực của điện, và năng lực truyền thông.

 


Phần hai: Trau dồi tâm 71
Khả
năng vô hạn này của tâm đem lại những

cần thiết, truyền thông với mọi vật mọi nơi,

cho hay nhận tự do. Nếu bạn hoàn toàn bỏ
đi
tư tưởng “Tôi đang làm…”, bạn có thể tự do
dùng
năng lượng của tâm triệt để và rõ ràng,
không bị bất cứ gì đe
dọa. Nếu bạn muốn
dùng
năng lượng của tâm, bạn dùng nó ngay;
nếu bạn không muốn dùng
thì thôi, không
bám
vào tư tưởng dùng hay không dùng. Bạn
phải
biết rằng năng lượng của tâm đến từ bản
thể
của bạn và hoạt động triệt để khắp pháp
giới. Hãy tin vào tâm
bạn và tự do dùng nó.
Mỗi một vật, không ngoại
lệ, nghe, nói và
hiểu qua tâm. Như thế,
khi bạn đứng trước
hình
tượng Phật với tâm chân thành và khiêm
cung, nếu bạn biết rằng
tâm của tất cả chư
Phật
và tâm bạn không tách biệt, thì bạn sẽ
trở
thành một với tất cả chư Phật, và tất cả chư
Phật sẽ trở thành một
với bạn.
Tâm
khiến người ta rơi xuống địa ngục hay
đi
thẳng đến thiên đường. Tư tưởng bạn khởi
lên,
dù chỉ một lần, có thể khiến bạn rơi xuống
hố
sâu, hay có thể làm bạn thoát khỏi hố đó.
Tuy nhiên, hầu hết người
ta sống mà không
nhận
ra được một tư tưởng quan trọng đến thế
nào.
Tất cả những niềm vui của thiên đường và

 


72 Không có
sông nào để vượt qua
những
nỗi khổ của địa ngục tùy thuộc vào một
tư tưởng.
Tâm
là vật quan trọng nhất. Tâm không thể
chết:
dù thân chết, tâm không thể thoát khỏi
những
gì bạn đã làm. Vậy, làm tiến hóa và thức
tỉnh
tâm là việc quan trọng duy nhất. Nó quan
trọng
hơn cho chính đời sống của bạn. Dù vậy,

nhiều người dường như đang cố ý gắng sức
làm tâm họ lui sụt.
Trong
tâm bạn có một kho tàng vĩ đại. Kho
tàng
này giống như một viên ngọc bị vùi trong
bùn,
nhưng tuyệt đối nó có đó. Như thể bạn

hàng triệu dollar trong tài khoản nhà băng

tại sao bạn nghĩ là bạn nghèo? Tại sao bạn
nghĩ
bạn không có gì? Tu tập nghĩa là tin rằng

kho tàng vĩ đại trong tâm và tìm nó. Học
để
khám phá kho tàng trong mình là việc đáng
giá
nhất trong thế giới. Nếu bạn có thể đưa vào
thực
hành, bạn có thể sống mới mẻ, với tâm
rộng
mở như bầu trời, luôn luôn tràn đầy tình
thương. Còn gì tốt hơn
thế nữa?
Những tư tưởng chúng ta khởi lên
Khi
chúng ta khởi một tư tưởng chúc phúc
cho
ai đó, và phó thác cho bản thể của mình,
tâm
cơ bản đó không bao giờ biến mất và dùng

 


Phần hai: Trau dồi tâm 73
không
bao giờ hết. Việc này khác với sự giúp
người
về vật chất. Đây là tình yêu không điều
kiện
của Bồ tát đối với chúng sanh. Tâm này
là tình thương khởi lên
khi mọi chúng sanh

chính mình là một, khi đau khổ của người
khác
là đau khổ của ta. Đây là sức mạnh dẫn
chúng ta đến chân lý.
Suy nghĩ từ bản thể
khởi lên không giống
như
nghĩ bằng trí thông minh. Một tư tưởng từ
bản
thể tự nhiên có toàn quyền sử dụng ý niệm
“Tôi
khởi một tư tưởng”. Khi bạn có thể khởi

tưởng như thế, bạn không hề mất sự quan
sát của Chủ nhân Không,
bản thể của bạn,
dù trong tích tắc. Hơn
nữa, trong khi buông
xả mọi đau khổ và khó
khăn bạn phải chạm
trán
và đưa về bản thể của bạn, bạn biết rằng
chính
Chủ nhân Không đã buông xả. Khi bạn

niềm tin rất sâu này, ngay cả những gì “bạn”
đang làm thực sự được
làm bởi Chủ nhân
Không,
rồi thì có thể nói rằng bản thể của bạn
lộ
ra phía trước. Như thế, những tư tưởng bạn
khởi lên trong khi nắm
vững chắc chắn bản
thể,
sẽ toàn quyền sử dụng ý thức như “Tôi đã
làm…”
Tuy nhiên, nếu bạn cố nghĩ từ sự thông
minh
của mình, bạn sẽ thấy tiến trình của bạn
bế tắc.

 


74 Không có
sông nào để vượt qua
Một
tư tưởng khởi lên từ bản thể giống như
một
người môi giới, nó kết nối xác thân và bản
tánh
sẵn có. Trong tích tắc nó có thể đến bất
cứ
đâu trong vũ trụ và pháp giới. Trong tích
tắc
nó có thể đến tương lai và quá khứ, và ngay
cả
những cõi bên trên đời sống. Nó di chuyển
nhanh
hơn ánh sáng, vì thế khoảng cách gần
và xa vô nghĩa.
Người
ta thường sơ suất về những tư tưởng
khởi lên, cho rằng một
khi họ quên một tư
tưởng, tư tưởng đó đã
chấm dứt. Điều đó
không
đúng. Một khi bạn khởi tưởng, nó sẽ
hoạt
động và cuối cùng hậu quả trở lại với bạn.
Đó là một quá trình tự
động.
Đưa mọi vật đến Chủ
nhân Không, đó là
buông
xả và nghỉ ngơi, nghĩa là trở lại bản thể
chân
thật của bạn. Vì mọi sự – hữu hình và vô
hình
– đến từ đó, nếu bạn trở về bản thể đó và
khởi
tưởng, thì tư tưởng đó sẽ biểu hiện trên
thế
giới. Một tư tưởng vào lúc đó giống như
nhấn
nút khởi đầu cho mọi vật tự động chạy.
Đây
là vì mọi vật bắt đầu với những tư tưởng
đã
khởi lên từ bản thể. Khi bạn đưa mọi vật
đến
bản thể, chỉ một tư tưởng bạn có thể đi
một ngàn dặm.

 


Phần hai: Trau dồi tâm 75
Hãy khởi tưởng từ chỗ
không đứng yên.
Nếu
bạn khởi tưởng từ một chỗ bất động, đó

từ ý thức và định kiến của bạn, thế thì bạn
bị
dính mắc vào những vật bên ngoài và bạn
sẽ
là nô lệ cho thế giới vật chất. Mặt khác, nếu
bạn
nghĩ rằng bạn phải lờ đi vật bên ngoài, thì
bạn
đã khởi tưởng từ một chỗ bất động, và vì
thế
bạn thành nô lệ cho thế giới phi vật chất.
Nếu
bạn chân thành tin tưởng vào người bạn
bất
diệt của bạn, Phật tánh của bạn, bạn sẽ biết
bạn phải khởi tưởng từ
đâu.
Lúc những tư tưởng tiêu
cực nổi lên, hãy
kéo
trở lại. Ngay tức thì, thay đổi tư tưởng đó
thành
những gì tích cực. “Dĩ nhiên điều này có
thể
được! Chủ nhân Không đang săn sóc nó.”
Trong
khi quan sát cách bạn đưa những gì về
bản
thể, đến Chủ nhân Không, buông ra, bạn
sẽ
hiểu khả năng của tâm và nó huyền diệu và
sâu xa thế nào.
Một tư tưởng lầm lạc
có thể khiến người
ta làm hỏng thân mình
và phá hoại gia đình
của
họ. Hơn nữa, nó cũng có thể tàn phá cộng
đồng,
quốc gia, trái đất, và ngay cả toàn vũ
trụ.
Mọi chúng sinh là một thân, một gia đình,
một cộng đồng, một vũ
trụ. Vũ trụ, trái đất,
Phật,
mọi nguyên tắc và luật lệ điều khiển thế

 


76 Không có
sông nào để vượt qua
giới
này được chứa đựng trong tâm chúng ta.
Chúng
ta phải nghĩ rằng mọi sinh vật trong
một
thân hoạt động hài hòa với nhau như một.
Rồi thì những sinh vật
vô minh trong thân
chúng
ta trở thành Bồ tát và thân chúng ta trở
nên khỏe mạnh.
Tiền
bạc đến và đi, sự nhịp nhàng, trí tuệ

sức khỏe có thể tùy thuộc vào chỉ một tư
tưởng.
Với chỉ một tư tưởng, có thể vượt cảnh
bần
cùng; với chỉ một tư tưởng, bệnh tật có
thể
được chữa lành; với chỉ một tư tưởng, bạn

thể bao bọc và giúp đỡ người khác. Vì tâm

vô hạn, nó có thể ôm choàng vũ trụ và vẫn
còn
chỗ. Như thế, nếu bạn hiểu chân lý bất
nhị,
bạn có thể bao trùm mọi vật một cách
trọn
vẹn. Nếu bạn nghĩ, đó là điềm tĩnh, cao
quý
và khiêm tốn, và làm thế mà không dấu
vết
của thích và không thích, hay của “tôi”, rồi
thì
tư tưởng đó bắt đầu biểu hiện trong thế
giới
và thành thuốc chữa mọi khổ đau. Mọi
năng
lượng sẽ theo sau và cùng làm việc với
một tư tưởng như thế.

 


Chương năm
Niềm tin là chìa khóa
Trên mọi thứ, bạn phải
tin rằng bạn có
Phật
tánh, năng lực trong chính bạn cho phép
bạn
thành Phật. Rồi thì, như người làm vườn
săn
sóc một cội cây, bạn phải làm Phật tánh
này
nở hoa. Tuy nhiên, hầu hết mọi người đã
quên Phật tánh này. Dù
cho hoa nở và rụng
theo mùa, mọi người đều
biết rằng có năng
lực
bên trong cây để nở hoa năm tới. Nhưng
người ta quên rằng
trong chính họ cũng có
khả
năng như thế. Nếu chúng ta có thể nhận
ra
rằng chúng ta đang ở thời điểm vĩ đại nhất
để
chuyển hóa sau khi đã qua vô số kiếp, thì
chúng
ta sẽ thực sự biết rằng bên trong chúng
ta có năng lực thành
Phật.

 


78 Không có
sông nào để vượt qua
Nếu bạn không tin vào
chính mình, bạn
không
nhận được chìa khóa đến tâm. Làm sao

thể trao chìa khóa kho tàng cho bạn nếu
bạn
không tin? Bạn đã sẵn có kho tàng ở đó,

vậy hãy tin chính bạn và ném đi những tư
tưởng
rằng bạn vĩ đại hay bạn không tốt. Chân
ngã
có thể làm mọi sự – ngay cả những việc bạn
không
tưởng tượng nổi. Nếu bạn có niềm tin
rằng
chân ngã có thể làm điều đó, bạn có thể
sống
sót ngay trên mỏm đá trơ trụi. Nếu bạn
tin
rằng Chủ nhân Không làm mọi việc và có
thể
giải quyết mọi việc, thì Chủ nhân Không
lập
tức thị hiện như Bồ tát Quan Âm và thuyết
pháp,
hay thị hiện như Bồ tát Dược Vương và
thuyết
pháp. Như thế không cần kêu cầu “Phật
ơi,
cứu con!” hay “Bồ Tát Quan Âm, cứu con!”
Tất
cả chư Phật và Bồ tát, tất cả bậc giác ngộ, và
tất
cả khả năng sâu xa và năng lực vũ trụ hiện
hữu trong niềm tin.
Phàm
ngu không biết cái gì thực sự tốt hay
không
tốt. Do đó, việc tốt nhất để làm là tin
mạnh
mẽ rằng Chủ nhân Không luôn luôn săn
sóc
mọi sự. Tuy nhiên nhiều người hỏi, “Việc

xảy ra nếu tôi tin và phó thác cho Chủ nhân
Không
mọi sự, nhưng chúng không theo lối
tôi
mong muốn?” Đây không phải là tin. Một

 


Phần hai: Trau dồi tâm 79
khi
bạn có niềm tin thực sự, phó thác sự việc
chỉ một tích tắc, và
không có gì để bận tâm
nữa.
Chủ nhân Không không bao giờ làm ngơ
niềm
tin của bạn. Mọi sự được làm qua niềm
tin chân thành, niềm
tin là chìa khóa.
Niềm tin hoàn lại bạn
cân xứng với sự tin
cậy của bạn. Nó ban mọi
thứ cho những ai
toàn
tâm tin tưởng, và ban một nửa cho những
ai
tin một nửa. Đây là lý do phải nhấn mạnh
sự
tin tưởng hoàn toàn vào Chủ nhân Không.
Đừng nản lòng khi phải
đương đầu với khó
khăn.
Dù cho khó khăn nổi lên từ bản thể, bao
lâu
bạn có niềm tin, bản thể của bạn cũng có
thể giải quyết những
vấn đề đó.
Khi
bạn có niềm tin không thối chuyển rằng
“Chủ nhân Không có thể
giải quyết nó,” bạn
bắt
đầu tìm ra chân ngã của mình. Khi bạn có
niềm
tin mạnh mẽ như thế, bạn sẽ thoát khỏi
sợ
hãi và nghi ngờ, và bạn sẽ không lay động
khi
đương đầu với bất cứ gì. Nếu bạn không tin
tưởng
vào Nhất Tâm – Chủ nhân Không, thì dù
bạn
có thể làm tốt sự việc đến đâu đi nữa, thì
vẫn
có 50% phần vô hình bạn không săn sóc
tới.
Khi cội rễ khỏe mạnh, thân sẽ vững chắc,
và khi thân cây vững
chắc, hạt sẽ chín mùi.

 


Chương sáu
Quán
Phó thác và quan sát
Phó thác và buông xả mọi sự
Bức tường của định kiến
“Buông
xả” nghĩa là không những buông xả
những
việc đau khổ và khó chịu, mà còn buông
hết
mọi định kiến. Chúng ta mang rất nhiều
những
ý tưởng cứng ngắc như “bạn” và “tôi”,
“tốt”
và “xấu”. Bạn tạo ra tất cả những ý tưởng
này,
và bao lâu bạn còn bám vào chúng, thì bạn
không
thể trở thành một với Chân Tâm – Chủ
nhân Không.

ngục tệ hại nhất trên thế giới là tù ngục
của
tư tưởng. Bức tường khó vượt qua nhất trên
thế
giới là bức tường của định kiến. Từ một cái
nhìn
chắc chắn, tu tập nghĩa là giải thoát chính
bạn
ra khỏi ngục tù tư tưởng. Vì thế, nếu bạn
khư
khư nghĩ rằng “Tôi chỉ là một phàm ngu”,
thì
vì tư tưởng đó bạn không thể đóng vai trò

 


Phần hai: Trau dồi tâm 81
nào
khác hơn một phàm ngu. Hãy biết sự khác
nhau lớn lao mà một tư
tưởng có thể tạo ra.
Đừng
làm như ghê gớm lắm về trình độ phát
triển
tâm linh của người khác. Nếu bạn đối xử
khác
biệt giữa người cao hơn và thấp hơn, bạn
sẽ
không tiến triển trong sự tu tập của mình.
Cho
dù bạn thực sự biết, đừng nghĩ rằng bạn
biết. Cho dù bạn có
trình độ cao hơn, đừng
nghĩ rằng bạn là bậc
thượng căn. Cho dù ai
đó
có lẽ ngu dốt, bạn không nên để những tư
tưởng như thế trói buộc
bạn.
Từ quan điểm hiện tại,
việc gì đó có vẻ rõ
ràng đúng hay sai.
Tuy nhiên, từ quan điểm
kết
hợp quá khứ, hiện tại, vị lai, những việc ấy
không
thể cho là đúng hay sai dễ dàng như thế.
Bạn
có thể lăn một cái thùng chỉ khi bạn ở
bên
ngoài nó. Khi bạn bị nhốt bởi những định
kiến,
như thể bị kẹt trong thùng, thì bạn không
thể
tự do dùng tâm của mình. Nếu bạn thoát
khỏi
những định kiến, bạn sẽ thấy tất cả những

tưởng và những cái nhìn mà bạn cho là rất
quý
giá, cực kỳ lố lăng. Tâm không hình tướng

có thể tự do đi bất cứ đâu trong vũ trụ, vì
thế
nếu bạn khởi những tư tưởng một cách trí
tuệ
và trùm khắp, bạn sẽ ra khỏi thùng, khỏi

 


82 Không có
sông nào để vượt qua
trói
buộc, và khỏi ngục tù không có chấn song.
Làm
sao bạn có thể tự do dùng tâm mình trừ
phi
trước hết bạn bước ra ngoài những định
kiến của riêng mình?
Những
định kiến giống như một làn mây
hay
khói, nhưng tuy nhiên người ta thấy mình
bị
ngăn ngại hay lôi kéo bởi chúng. Bạn sẽ
cười
nếu thấy ai đó bị vướng vào mây, hay nếu
ai
đó tuyên bố rằng họ bị cầm tù bởi không
khí.
Nhưng, trong thực tế, người ta đang bị
kẹt
không ngừng bởi những vật mà bản chất
không
hơn không khí hay những đám mây. Họ
tạo
một bức tường bằng tâm mình, và bị nó
nhốt.
Vốn không có tường hay bất cứ gì làm
vướng
chân. Những vật đó là những ảo ảnh do
suy nghĩ mà thành.
Đừng
khăng khăng với những định kiến của
mình.
Sự dai dẳng của bạn là tâm nhỏ hẹp của
riêng
bạn. Nếu tâm bạn rộng mở, sẽ dễ dàng
bao
trùm toàn thế giới. Tuy nhiên, nếu tâm
bạn
nhỏ hẹp, thì dù một cây kim cũng không
lọt
vào được. Bạn phải buông xả sự bướng
bỉnh
và hãy tôn kính sâu xa mọi đời sống và
mọi
vật. Đây là quy y Phật-Pháp. Đây cũng là
cách
trở thành người tự do. Luôn khiêm cung.
Hãy
khiêm cung. Hương thơm của tâm rộng

 


Phần hai: Trau dồi tâm 83
mở và khoan dung của
bạn sẽ làm ấm lòng
người khác.
Những tư tưởng về “tôi”
Bám
vào ý tưởng rằng bạn khác với người
khác,
đến mức độ bạn không thể tưởng tượng
“mọi vật chỉ là một”,
là chướng ngại cơ bản
ngăn chặn đường đến
Phật. Trước hết, tập
trung
vào “tôi” dường như có ích, nhưng thật
ra,
nó là nền tảng của điều ác. Bám vào những

tưởng về “tôi” này thực sự ngăn cản chúng
ta
không thể tham dự vào Phật giới, và ngăn
cản chúng ta kinh
nghiệm những lợi ích lạ
thường của sự tham dự
đó. Trước khi chúng
ta
thấu hiểu chân lý bất nhị, không thể có bình
an
trường viễn cho chúng ta. Do đó, như một
hành
giả bạn không được nhìn bất cứ gì theo
lối
nhị nguyên, và bạn phải đưa mọi sự về bản
thể
của bạn một cách mạnh mẽ và chân thành
và tiến về phía trước.
Trí
tuệ là biết rằng “tôi” không hiện hữu. Trí
tuệ
là biết rằng sự vật và thân thể vật chất chỉ

những hình ảnh trong mơ, rằng chúng chỉ

những giọt nước bị quấy động bởi sóng gió.

minh không gì hơn là khăng khăng rằng có
một
cái “tôi” riêng biệt, trong khi quên rằng

 


84 Không có
sông nào để vượt qua
thân
xác và sự vật không thể tránh khỏi hoại
diệt.
Chỉ ném cái “tôi” đi, một triệu đau khổ

rối ren sẽ ngủ vùi tất cả. “Tài sản của tôi,

tưởng của tôi, danh tiếng của tôi, những gì
tôi
xứng đáng được khen”, tất cả những điều
này
cầm tù bạn trong một cái thùng. Bất hạnh
thay!
Phàm ngu thường nghĩ rằng có những
bức
tường phòng thủ có thể bảo vệ họ khi họ
đối
mặt với những phiền phức và khó khăn.
Do
đó họ cố làm chúng cao hơn và dày hơn
khi
còn thời gian. Tuy nhiên, khi bạn làm thế,
tâm
bạn co lại và trở nên lạnh lùng. Kết quả,
bức
tường này không phải vật bảo vệ bạn, mà

bức tường làm thiệt hại bạn, một bức tường
giam giữ bạn.
Không
gì có thể bỏ vào một cái bát đã đầy
tràn.
Bạn không thể đặt gì vào một tâm đã
đầy
những tư tưởng về “tôi”, những dính mắc,
những
tham dục, tự cao tự đại rằng mình là
tốt
nhất. Bát phải trống trước khi chứa những
món mới. Khi bao tử bạn
trống, bạn có thể
thưởng
thức món ăn. Tuy nhiên, nếu bao tử
bạn
đầy thì dù yến tiệc thịnh soạn trước mặt,
bạn
không thể ăn dù một miếng. Một trong
những
chân lý của cuộc sống là khi bạn buông
xả mọi thứ, bạn sẽ được
tất cả.

 


Phần hai: Trau dồi tâm 85
Bạn
sẽ có thể nhận ra sự tự phụ ẩn một cách
tinh tế bên trong tâm
mình. Tính trung thực

trí tuệ này là cốt tủy. Khi bạn tu tập, từng
lớp
“tôi” sẽ bị lột đi dần, và bức tường ngăn
cách mọi sinh vật sẽ
từ từ biến mất. Người
thấy
mọi vật bình đẳng không bao giờ rơi vào
tự
phụ, và đang trên con đường càng lúc càng
thênh thang.
Tất cả thánh hiền
Từ vô lượng kiếp,
Đã chỉ ra rằng “tôi”
không có thật.
Tuy nhiên,
Người ta dính mắc vào
cái “tôi”
Và lang thang suốt ngày
Thình lình mặt trời lặn,
Và đến giờ vào giường
ngủ.
Dính mắc và tập khí, ô nhiễm và ảo tưởng
Không
có cái gì là của bạn. Hãy thoát khỏi
mọi
ý tưởng về sở hữu. Nếu có thể nói mọi vật
thuộc
về nơi nào, thì chúng thuộc về bản thể.
Bạn
chỉ điều hành sự vật khi nó đến với cuộc
đời bạn. Hãy săn sóc
người và vật hết lòng,
nhưng thoát khỏi ý tưởng
sở hữu.
Dù bạn dời những vật
của mình từ phòng
này
sang phòng khác, những vật ấy vẫn là của

 


86 Không có
sông nào để vượt qua
bạn. Nếu toàn thế giới
là nhà bạn, thì đâu
thành
vấn đề nếu vật nào đó ở phòng này hay
phòng
kia? “Sở hữu” chỉ là dời vật từ phòng
này
sang phòng khác. Đây là cách người tỉnh
thức
dùng tâm mình. Như thế, khi họ cần gì,

sẽ tự nhiên đến với họ. Vì họ không có tư
tưởng
“cái của tôi”, họ tự do rong chơi trong vũ
trụ, là một với mọi vật.
Đừng
bám vào thân bạn. Nếu bạn quá dính
mắc
vào nó, sau khi lâm chung bạn sẽ khó
khăn
từ bỏ nó. Như thế, vào cuối đời, nhiều
người
chịu đau đớn nhiều năm. Giống như lột
đậu
Hòa-Lan, khi vỏ và hạt dính vào nhau, khó
lột
được. Tuy nhiên, nếu đậu chín, vỏ dễ dàng
tróc
ra. Cũng thế, nếu bạn không dính mắc vào
thân, bạn tự do rời nó
khi đến lúc.
Như
biển và sóng không tách biệt, giác ngộ

vọng tưởng không phải là hai. Vậy đừng phí
thì
giờ để tìm hiểu tư tưởng nào là hư vọng và
cái
nào không – chỉ buông hết mọi sự. Khi bạn
làm
thế, những ý nghĩ về “tôi”, phân biệt, và
những vọng tưởng tự
nhiên biến mất.
Khi
tư tưởng khởi lên, đừng nghĩ nó là vọng
tưởng,
và đừng bao giờ cố cắt đứt chúng. Chính
ý
tưởng cố loại bỏ chúng là một vọng tưởng.

 


Phần hai: Trau dồi tâm 87
Thật
ra những tư tưởng khởi lên không thành
vấn đề. Xét cho cùng,
nếu tư tưởng không
khởi,
thì có nghĩa bạn là một xác chết, không
phải
người sống! Để thoát khỏi vọng tưởng,
trước
hết bạn phải tự thoát khỏi định kiến của
mình
về cái gì bị lừa dối. Cách để tự giải thoát

chỉ đưa hết mọi sự về Chủ nhân Không, thay

cố gắng tìm hiểu, “Đây là loại tư tưởng gì?”
Bởi
vì ngay những vọng tưởng cũng khởi lên
từ
Chủ nhân Không, hãy phó thác mọi sự cho
Chủ
nhân Không, hoàn toàn buông xả nó. Khi
bạn
đưa những ô nhiễm và ảo tưởng trở lại bên
trong,
đến bản thể, năng lực tiến hóa có thể
tỏa ra.
Những
đóa sen nở trong bùn, và Phật Pháp
nở ngay giữa ô nhiễm.
Tôi không hề nói rằng
bạn không nên có
tiền,
rơi vào tình yêu, hay bị xáo trộn khi giận
dữ. Hãy làm tất cả
khi bạn cần. Nhưng điều
quan
trọng là biết rằng mọi điều này do bản
thể
của bạn tạo ra. Hãy ngắm nhìn và thấy nếu
bạn
đang làm việc từ sự dính mắc vào “tôi” và
“cái
của tôi”. Nếu bạn sống hài hòa, biết rằng
không
có gì không phải là chính bạn, bạn sẽ

thể dùng mọi thứ trên thế giới như chất liệu

 


88 Không có
sông nào để vượt qua
để
tu tập. Nếu bạn có thể thực sự sống như
thế,
mọi tư tưởng và ngôn từ của bạn sẽ biểu
hiện
trong thế giới vật chất. Ở tầng bậc này,
bạn
sẽ hiểu ý nghĩa của “tay và chân phổ cập
của Phật.”
Nghi vấn
Trong
khi phó thác mọi sự cho Chủ nhân
Không, đôi lúc những
câu hỏi sẽ thình lình
nổi
lên trong bạn. “Tại sao những việc thành
ra
như thế?” “Cái gì là nguyên tắc căn bản
đằng
sau những việc này?” “Làm sao tôi có
thể
cảm xúc và nhận biết nếu thực sự mọi thứ
không
tách biệt?” “Tại sao nói rằng mọi vật là
không?”
“Tôi đang làm đủ thứ việc, tại sao lại
nói
Chủ nhân Không đang làm?” Mọi câu hỏi
sẽ nổi lên.
Nếu
bạn tiến tới trong khi chỉ tin cậy vào
Chủ
nhân Không, thì những câu hỏi tự nhiên
nổi
lên. Đây là nghi vấn chân thật và là đại nghi.
Nghi
vấn này nổi lên như nước suối tươi mát.
Cố
ý tạo những câu hỏi giống như xay những
cối
rỗng – không có gì được sản xuất và bạn
chỉ
làm mòn chính mình. Những câu hỏi được
tạo
có chủ ý và những tư tưởng khởi tự nhiên
khác nhau như trời với
đất.

 


Phần hai: Trau dồi tâm 89
Nếu
bạn cố tạo câu hỏi bằng trí thông minh,
thì
những câu hỏi đó không phải là những câu
hỏi
chân thật, cũng sẽ không có bất cứ câu trả
lời
chân thật nào nổi lên. Khi bạn toàn tâm tin
vào
và phó thác mọi sự cho bản thể của bạn,
nghi
vấn sẽ bật ra. Khi bạn lại buông xả luôn
cả
những câu hỏi này, những câu trả lời sẽ khởi
lên từ bên trong.
Khi những câu hỏi nổi
lên tự nhiên, nếu
bạn
không biết câu trả lời, hãy buông ngay câu
hỏi
và tiến tới. Cuối cùng câu trả lời sẽ đến.
Khi
bạn phó thác những câu hỏi cho bản thể
như thế, tự nhiên chúng
sẽ được chăm sóc.
Đôi
khi tôi dùng chữ “bình an” để diễn tả điều
này.
Nhưng không có nghĩa là “Tôi cảm thấy
bình
an vì tôi đã từ bỏ, vì vọng tưởng đã bị cắt
đứt.”
Tại chân ngã, bản thể, mọi sự hoạt động
với
nhau không chướng ngại, luôn đổi thay và
tuôn
chảy, vì thế khi việc gì được phó thác vào
đó,
một đáp ứng thích hợp tự nhiên khởi lên.
Đây là lý do tôi dùng
chữ bình an.
Đại
nghi sanh đại ngộ. Đại nghi xuất hiện từ
bên
trong sau khi bạn tuyệt đối phó thác mọi
chướng
ngại cho bản thể và sau khi chân ngã
hiển
lộ. Những câu hỏi này không do cố ý tạo,
chúng
tự nhiên nổi lên. Đại nghi là loại nghi
vấn
tốt nhất do chân ngã để dạy bạn. Hơn nữa,
nếu
bạn buông xả cả những câu hỏi này và tiến

 


90 Không có
sông nào để vượt qua
tới,
câu trả lời sẽ thình lình xảy ra cho bạn đúng
lúc, ngay tức khắc
hay đôi khi trễ hơn.
Cách buông xả – Niềm tin và buông xả
Buông xả chính là tin
tưởng. Không có
niềm
tin, bạn không thể từ bỏ. Bạn cần từ bỏ
hoàn
toàn mọi sự, biết rằng Chủ nhân Không
đang
chăm sóc tất cả, không sao hết dù sự việc
dường
như đang tốt hay xấu đi. Làm sao bạn

thể hoàn toàn buông xả nếu bạn không tin
tưởng?
Bạn
sẽ phó thác mọi sự cho bản tánh sẵn có
của
bạn như thế nào? Trước hết, chân thành
tin
vào bản tánh – Chủ nhân Không của bạn,

biết rằng nó đang chăm sóc mọi sự. Thứ
hai,
can đảm tiến tới. Thứ ba, trải nghiệm cách
Chủ
nhân Không chăm sóc mọi sự, tiếp tục áp
dụng
những gì bạn kinh nghiệm, và không bao
giờ tự nản lòng vì bất
cứ chuyện gì.
Buông xả không phải là
nói, “Tôi không
cần”
hay sống trong tiêu cực. Nếu bạn cố từ bỏ
với
thái độ “Tôi không cần”, hay “Vui lòng làm
việc
cho tốt,” trong khi mong một phép lạ mà
không
có bất cứ cố gắng nào về phần bạn, thế
thì
đây không phải là buông xả thực sự. Khi bạn
hành
động như thế, bạn đang đối xử với Chủ
nhân
Không – bản thể của bạn, như là vật tách
riêng
khỏi bạn. Khi bạn buông xả, bạn buông

 


Phần hai: Trau dồi tâm 91
xả
những sở thích riêng tư, biết rằng bản thể
của
bạn là vật duy nhất có thể thực sự chăm
sóc
mọi vật. Buông xả vì biết rằng mọi vật khởi
lên từ Chủ nhân Không,
vì thế chỉ Chủ nhân
Không mới có thể giải
quyết mọi sự.
Buông xả vô điều kiện
Buông
xả không đòi hỏi biện hộ hay lý do.
Ngay khi sự việc khởi
lên, phó thác nó cho
Chủ
nhân Không – bản thể của bạn – vô điều
kiện.
Phó thác mọi việc cho Chủ nhân Không:
Phó
thác những việc bạn hiểu và những việc
bạn
không hiểu, phó thác niềm vui và nỗi khổ,
phó
thác tài sản và phó thác bệnh tật. Buông xả
những
gì đang không tốt, và buông xả những
gì đang tốt. Hãy buông
xả, biết “Chỉ có Chủ
nhân Không mới thực sự
chỉ ta đường Đạo”.
Do buông xả như thế,
bạn có thể làm trống
tâm
mình và tống khứ hành lý nặng nề mà bạn
đã
mang hằng bao kiếp sống. Do buông xả như
thế,
bạn có thể làm sạch bụi tâm đã đóng khằn
hằng
bao niên kỷ, và bạn có thể thực sự sống và
thực sự chết.
Đừng
cố gắng chăm sóc sự việc dựa trên lý
thuyết,
kinh điển, những từ ngữ khéo léo, hay
những
ý tưởng của người khác. Thay vào đó, chỉ

 


92 Không có
sông nào để vượt qua
buông
xả trong tin tưởng rằng chỉ Chủ nhân
Không
có thể giải quyết được. Hãy buông xả
một
lần, buông xả hai lần, buông xả liên tục,

thế bạn được buông xả thường xuyên. Cứ
buông
xả, vì thế nó trở thành bản năng thứ hai,
như
cởi giày khi vào nhà. Rồi thì ngay những
vấn
đề về di truyền và nghiệp sẽ tan biến.
Hãy buông xả vào không
Chúng ta sẽ buông xả
vào đâu? Bỏ vào
Không.
Không là gì? Không nghĩa là mọi sinh
vật
thay đổi và biểu hiện từng niệm, và làm việc
với
nhau như một. Mỗi một vật là trống rỗng,
gồm
cả chính ta. Mọi vật là thành phần của cái
Không
này, mọi vật lệ thuộc luật của Không.
Mọi
vật đang đổi thay và đang biểu hiện, gồm
cả
chính ta, vì thế chúng ta vốn đang sống
trong
từ bỏ. Ngay cả ý nghĩ “Tôi đã làm…”
cũng
không có chỗ để bám vào. Như thế ngay
cả
nói “buông xả” hay “phó thác” cũng không
cần
thiết. Tuy nhiên, nhiều người không hiểu
điều
này, vì vậy tôi nói, “Hãy buông xả vào
Không” như một phương
pháp để giúp họ
nhận
ra chân lý. Làm sao chúng ta có thể sống
mà không buông xả vào
Không?
Nghiệp
là kết quả tuyệt đối không thể tránh

 


Phần hai: Trau dồi tâm 93
của
những gì chúng ta đã làm. Nó khởi liên tục
từ
trong chúng ta. Tôi lo rằng nếu tôi nói chỉ
buông
xả mọi sự, thì dường như quá mơ hồ hay
gây
cho một số người rơi vào chủ nghĩa hư vô.

thế tôi đã nói, “Lấy Không như cột trụ trung
tâm,
và buông xả mọi sự vào đó”. Khi một vòng
pháo
hoa quay, nó dựa trên tâm điểm của nó.
Cũng
thế, bạn phải làm Chủ nhân Không – bản
thể
của bạn, tâm điểm của bạn. Dựa trên trung
tâm
này và phó thác cho nó mọi sự. Khi bạn có
thể
làm điều này, bạn có thể sống đầy sinh khí
và bạn có thể sống tự
do như nước chảy.
Mọi
sự liên kết với nhau trực tiếp qua bản
thể và năng lượng vô
hình thổi qua lại giữa
mọi
sinh vật và sự vật. Tuy nhiên, khi người ta
phân
biệt, dính mắc vào sự vật nào đó và loại
bỏ
hay tránh né cái khác, họ ngăn chặn năng
lượng
trôi chảy tự do này. Như thế nếu bạn chỉ
buông
xả và phó thác mọi sự cho bản thể của
bạn,
cho Chủ nhân Không, năng lượng này có
thể tự do chảy, chính
xác khi cần.
Dù nói rằng bạn nên
buông xả bên trong,
hay
đưa sự việc trở về bên trong, thực ra Chủ
nhân Không không ở
trong cũng không ở
ngoài.
Chủ nhân Không là sự kết hợp mọi vật
trong vũ trụ, và hiện
hữu trước mọi vật. Dù

 


94 Không có
sông nào để vượt qua
không
thể hiểu thấu nó, nó có thể được hiểu
thấu.
Công đức của sự buông xả
Khi
bạn duy trì việc buông xả mọi sự vào
Chủ
nhân Không và quan sát, nghiệp sẽ sụp
đổ,
tập khí sẽ tiêu tan, chân ngã sẽ hiển lộ, và
mọi
chướng ngại sẽ đầu hàng bạn. Chủ nhân
Không
giống như một hộp thư. Nếu bạn đặt gì
vào
Chủ nhân Không và quan sát, nó sẽ được
giao đi và một hồi âm
sẽ trở lại.
Khi
người ta nghe “Hãy buông xả mọi sự,”
người
ta thường hỏi, “Làm sao tôi sống được
nếu
làm thế?” Tuy nhiên, khi bạn buông xả,
bạn
mới có thể thực sự sống. Phàm ngu tin
rằng
lập kế hoạch là cần thiết và suy nghĩ cẩn
thận
về từng việc một. Tuy nhiên, người tỉnh
thức không nghĩ về mỗi
chuyện nhỏ mình
làm.
Thay vào đó họ rất thư thái. Nhưng mọi
việc
họ làm là tùy thuận Pháp, không một chút
lỗi
lầm. Vì họ buông xả, hành động của họ hài
hòa
hơn, tự nhiên, sâu xa, chân thật, đẹp đẽ, và
lợi
ích nhiều hơn bất cứ hành động nào được
làm
dựa trên thông minh hay kế hoạch. Vì thế
đối
với hành giả thực sự, mọi sự trong đời sống
hằng
ngày chính là Đạo. Vì họ buông xả và thư

 


Phần hai: Trau dồi tâm 95
giãn,
mỗi việc họ làm, dù đi, đứng, ngồi, hay
nằm, tất cả đều thuận
theo Pháp.
Nếu bạn cố thực hành
theo chế độ dinh
dưỡng cụ thể hay phương
pháp thể dục nào
đó,
khi bắt đầu, mục tiêu của bạn có vẻ rõ ràng

gần tầm tay. Tuy nhiên, khi bạn tiến tới, con
đường
của bạn trở nên mù mịt và cuối cùng nó
sẽ
đến ngõ cụt. Mặt khác, nếu bạn cứ buông
xả
và phó thác, và kinh nghiệm những kết quả
của điều này, thì con
đường lúc đầu dường
như
hẹp sẽ dần dần rộng mở, và cuối cùng trở
thành đại lộ và cửa
ngõ đến chân lý.
Sống buông xả mọi sự
tạo ra công đức vô
hạn.
Trước hết, mọi phiền não diệt sạch. Thứ
hai,
tập khí huân tập nhiều kiếp bởi nghiệp lực
sẽ
tiêu tan. Thứ ba, những ô nhiễm và ảo tưởng
đầy
trong tâm sẽ dần biến mất và cuối cùng
không có gì để làm trống,
cũng không có gì
để
làm đầy. Tại điểm này, chân ngã của bạn sẽ
hiển
lộ rõ rệt. Tu tập giống như xây nhà – khi
bạn
đến điểm này, bạn có nền tảng vững chắc,

do đó sẵn sàng bắt đầu dựng cột để nâng đỡ
cái đến tiếp theo.
Tu tập không ngừng – Thái độ đúng để thực
hành
Bạn phải không cố tìm
bên ngoài chính

 


96 Không có
sông nào để vượt qua
mình.
Lấy bản tánh sẵn có làm thầy. Vì bản
tánh
sẵn có của bạn hiện hữu, mọi vật trong vũ
trụ
hoạt động với nhau, vậy hãy lấy bản tánh
sẵn
có, bản tâm của bạn, làm thầy của bạn.
Trong
sự tu tập này, bạn dạy chính mình và
học
chính mình. Bạn buông xả và đón nhận.
Bạn hàng phục và bạn
chấp nhận sự hàng
phục.
Sự tu dưỡng được làm như thế, giữa bạn

chân ngã của bạn. Đừng để vật bên ngoài
tóm lấy bạn.
Tất
cả Thượng đế, Phật, Bồ Tát Quán Âm
đều
hiện hữu trong bạn. Nếu bạn tìm ra và
hiểu
các ngài, bắt đầu bằng ánh sáng của ngọn
đèn
bên trong bạn, thì bạn cũng sẽ có thể hiểu
được
đúng đắn chính bạn và thế giới quanh
bạn.
Tuy nhiên, nếu bạn từ bỏ ngọn đèn bên
trong
của chính mình mà tìm Phật hay Thượng
đế
ở ngoài, bạn sẽ không tìm ra họ và chút gì
bạn làm cũng sẽ hoài
công.
Hoa
nở tự nhiên khi đủ điều kiện. Người ta
nên
học về những điều kiện khiến hoa nở, và
rồi
tạo những điều kiện đó. Thay vào đó, họ
thường
lang thang tìm phương pháp duy nhất

kỳ dị. Thay vì tìm bên ngoài, trước hết bạn
nên
tập trung tâm mình và đưa những tư tưởng

 


Phần hai: Trau dồi tâm 97
bị
vật bên ngoài lôi cuốn quay về bên trong.
Đừng
hoa mắt hay đuổi theo sự chứng ngộ của
người
khác. Thay vào đó, hãy tạo điều kiện cho
hoa
giác ngộ trong bạn bừng nở. Bạn đã được
phú
cho sẵn rồi, vậy chỉ giúp nó nở một cách
tự nhiên.
Đối với một hành giả,
ngày mai không có.
Chỉ
ở đây và bây giờ là hiện hữu. Bạn không
nên
trì hoãn sự việc, rồi cứ thừa nhận rằng bằng
cách
nào đó hoàn cảnh ngày mai sẽ tốt hơn.
Không có sự khác nhau
nào nếu bạn không
tạo
nỗ lực bây giờ. Hôm nay, ở đây vào lúc này,
bạn
phải thấy trực tiếp với đôi mắt trong sáng,

phải tiến tới vững vàng và điềm tĩnh, như
những
bước chân đĩnh đạc của voi di chuyển
qua
rừng. “Ngay đây” là cõi Phật. “Lúc này”

khoảnh khắc mà Phật sanh ra, và là khoảnh
khắc bao gồm quá khứ
và tương lai. Những
hành
giả hiểu rằng lúc này, ngày này là tất cả.
Khoảnh
khắc hiện tại này là khoảnh khắc ra
đời
của bạn, vì thế trong khoảnh khắc này bạn
phải tu tập.
Tiến về phía trước với
những bước không
bao
giờ để lại bất cứ dấu vết nào. Chấp nhận
mọi
khó khăn với thái độ tích cực, và không
bao
giờ cố tránh bất cứ gì phải đối mặt. Không

 


98 Không có
sông nào để vượt qua
phải
là vấn đề đạt được gì hay từ bỏ gì, hay
không
từ bỏ gì. Chỉ chắc chắn là bạn không
cố
tránh sự việc đang đến, và không cố bám
vào
sự việc đang rời xa. Trở thành người gan
dạ
là người không bao giờ bị gì làm ô nhiễm
hay
dính mắc. Trở thành con người thật sự,
một
người mà sanh ra bình thường nhất và phi
thường nhất.
Một
người dũng cảm vượt ngàn dặm với chỉ
một
bước chân, người hèn hạ có thể chạy trăm
dặm, và vẫn không tiến
dù chỉ một bước.
Tu
tập là thư giãn. Nếu bạn muốn tỉnh thức,
thì
tâm bạn nên lặng và rộng. Tuy nhiên, nếu
bạn
tiếp tục khởi tưởng rằng bạn muốn thành
Phật
mau chóng hay muốn lập tức thoát khỏi
đau
khổ của phàm ngu, thì tâm bạn trở nên
nhỏ
hẹp hơn và bồn chồn hơn. Bạn càng cố
chiếm
đoạt cái gì, nó càng vuột xa hơn. Thư
giãn
sâu, rồi nó sẽ tự nhiên đến. Đây là sự kỳ
diệu của tu tập.
Những
hành giả phải chân thật với chính
mình.
Đây là vì căn bản của bạn là Phật, và
Phật
tánh là không, ở đó không tồn tại những
ý
tưởng cố định. Không dối trá, biện hộ, hay

 


Phần hai: Trau dồi tâm 99

luận nào có thể giúp bạn nhận được bản thể
của bạn.
Hoàn
thành sự việc một cách tự nhiên là lối
tốt
nhất. Thay vì dùng trí thông minh để lập chi
tiết
kế hoạch cốt hoàn thành sự việc, hãy phó
thác
nó cho bản thể của bạn. Bản thể của bạn

nguồn của toàn thể chân lý, vậy nó hoàn toàn

thể chăm sóc bất cứ gì mà bạn phó thác. Mọi
người
có thể làm điều này. Mọi người có thể
kinh
nghiệm điều này. Khi bạn có kinh nghiệm,
bạn
có thể ngạc nhiên về khả năng vô hạn bên
trong
chính bạn, và tự nhiên bạn cảm thấy biết
ơn sâu xa bản thể của
mình.
Đừng
bao giờ nghi ngờ rằng một phàm phu
ngu
tối như mình lại được phú cho khả năng

hạn. Bỏ cuộc không chút cố gắng là lý do
người ngu tối mãi ngu
tối.
Hãy
ngắm cách nước chảy. Khi gặp một chỗ
trũng,
nó lấp đầy và rồi tiếp tục chảy. Khi gặp
một
tảng đá hay đồi, nó chảy quanh và tiếp tục
tiến.
Tu tập để thấy được chân ngã của mình
nên làm như thế.
Tu tập thiền định
Bạn nên thiền định thế
nào? Bạn có thể
ngồi
nếu bạn muốn ngồi, đứng nếu bạn muốn

 


100 Không có
sông nào để vượt qua
đứng,
làm việc nếu bạn muốn làm việc, hay
bận
rộn chăm lo cuộc sống hằng ngày – tất cả
điều
này đều có thể là tu tập thiền định. “Ngồi”
thiền
nghĩa là bạn duy trì một tâm điềm tĩnh

vững vàng trong khi phó thác mỗi việc cho
Chủ
nhân Không, với niềm tin rằng Chủ nhân
Không
là bản thể và đích đến của mọi sự. Như
thế
“ngồi” thiền có thể trong bất cứ hoàn cảnh
nào
– tâm ngồi chứ không phải thân. Bao lâu
bạn
còn buông xả và phó thác với niềm tin, thì
cuộc
sống hằng ngày của bạn tự nó có thể là
thiền định.
Một số người lần đầu
tiên khi nghe về
buông
xả, nó có vẻ quá mơ hồ và khó khăn.
Họ
cảm thấy không chắc chắn phải làm những

khi nghe buông xả, vì không được chỉ dẫn
phương
pháp hay chi tiết. Có lẽ bạn cảm thấy
rằng
phải ngồi thiền để tu tập. Tuy nhiên, tâm
bạn
không ngồi chỉ vì thân ngồi. Thiền định
được
hành qua tâm, không qua thân. Bạn phải
bắt
đầu chăm sóc vấn đề qua tâm. Bạn đang
làm
việc ngược ngạo nếu cố dùng thân để kềm
tâm.
Từ
khởi thủy, bạn phải tu tập qua tâm. Tâm
này
sẽ là tâm bản thể, không phải cái ngã hư
dối, không phải “tôi”.
Nếu bạn cố dựa vào

 


Phần hai: Trau dồi tâm 101
gì khác hơn tâm, thì
giống như cố bắt bóng.
Hướng
cơ bản đã sai, thì lạc đường là không
thể
tránh. Đó là tại sao tôi không cho tu theo
thoại đầu truyền thống.
Điềm
tĩnh và vững vàng chung với niềm tin
sâu
sắc và chân thật chính là thiền định. Điều
này cũng có thể gọi là
chân thiền, nơi ngay
cả
những tư tưởng “Tôi đang làm…” hay “Tôi
đang ngồi thiền” cũng
không có. Khi bạn có
thể
tu tập tìm ra chính mình trong bất cứ hoàn
cảnh nào cũng là sống
thiền.
Hãy thắp đèn lồng của
tâm bạn và giữ
sáng
mỗi ngày. Thiền không gì khác hơn thế.
Trong
cuộc sống hằng ngày, nếu bạn không có
ảo
tưởng về “tôi”, nếu bạn phó thác mọi việc
cho Chủ nhân Không, và
nếu tâm bạn hoàn
toàn
không lay động, không quan tâm dù thấy
mình ở thiên đường
hay địa ngục, thì đây là
chân thiền.
Dĩ nhiên thiền định có
thể thực hành khi
ngồi lặng yên trong một
nơi an ổn, nhưng
cuộc
sống hằng ngày cũng là nơi hành thiền.
Suốt
hai mươi bốn giờ trong ngày đều có thể

thiền định. Cho dù trong ngày thỉnh thoảng
bạn quên Chủ nhân Không,
nếu bạn nhớ lại

 


102 Không có
sông nào để vượt qua
năng
lực cơ bản này đang tác động và chỉ dẫn
bạn,
thì ngay lúc đó tất cả thời gian bạn đã
quên
nó biến mất, và sự tu tập như thể chưa
hề đứt đoạn.

nhiều phương pháp để tỉnh thức, nhưng
nếu
không thực hành qua tâm, thì cuối cùng
đều
vô dụng. Một khi bạn thực sự hiểu cách tu
tập
qua tâm, bạn có thể tập yoga, trầm tư, hay
ngồi
thiền như bạn muốn. Sự tu dưỡng tinh
thần
không tùy thuộc bất cứ kiểu hay công
thức tu tập nào.
Thoại đầu
Đời
sống hằng ngày chính nó là một thoại
đầu,
vì thế không cần nhận một thoại đầu từ
người
khác hay cho ai một thoại đầu. Sự hiện
hữu
thực sự của bạn là một thoại đầu. Như thế,
nếu
bạn đang giữ một thoại đầu do ai đó trao
cho,
thì khi nào bạn có thể giải quyết những
những
thoại đầu gốc của bạn? Cố giải quyết
thoại
đầu của người khác giống như xay những
cối
trống hay lăn bánh xe không di chuyển về
phía trước.
Chính
thân của bạn là một thoại đầu. Sự
sinh
ra là một thoại đầu. Làm việc là một thoại
đầu.
Vũ trụ mênh mông là một thoại đầu. Nếu

 


Phần hai: Trau dồi tâm 103
bạn
muốn thêm vào đây nhiều thoại đầu nữa
thì
khi nào bạn có thể thưởng thức được thế
giới
sâu vô hạn mà chúng ta đang sống này?
Bạn
có đang ngăn chặn những gì vốn rộng
mở
và rồi hỏi, “Nó là gì?” Thí dụ, khi bạn hiểu
rõ ràng bạn đang ngắm
một chai soda, bạn
mong
được lợi gì khi hỏi “Nó là gì?” Hãy buông
xả
sự việc bạn biết và tiến lên. Thoại đầu chỉ là
một
thí dụ về phương tiện thiện xảo. Nếu bạn
hỏi
về những gì mình đã biết, nói “Đây là gì?”
bạn
sẽ chỉ làm cho mình rối ren. Nếu bạn tiến
lên
trong khi buông xả, thì những gì bạn thực
sự
không biết sẽ nổi lên như những câu hỏi từ
cõi
vô hình, phi vật chất. Bạn phải tu tập với
những
gì ngăn ngại bạn ngay bây giờ. Những
hạt
giống đã sẵn sàng nảy mầm và đang lớn
lên
thành cây cao. Bạn hy vọng đạt được gì do
không
biết cây của riêng mình và tìm hạt giống
của cây người khác?
Bạn
phải phó thác toàn bộ kể cả thoại đầu
cho bản thể của bạn và
để nó làm việc một
cách
tự nhiên. Đổi thay, biểu hiện, và làm việc
với
nhau là luật của thực tại. Vì thế bạn cần
phải
sống phù hợp với chân lý và phó thác cả
thoại đầu cho bản thể
của mình. Tuy nhiên
một
số người bám chặt vào thoại đầu, không

 


104 Không có
sông nào để vượt qua
thể buông được, và không
thể hưởng chân
lý.
Nếu bạn nhận thoại đầu “Đây là gì?” bạn
phải
hoàn toàn phó thác nó cho bản thể của
mình,
và để bản thể giải quyết nó. Nếu bạn
dùng
thông minh để đùa với những ý tưởng

nhận thức, thoại đầu sẽ không giúp được
gì cho bạn.
Quán (quan sát)
Khi
sự việc ngăn trở bạn, buông xả chúng về
bản
thể và tiếp tục quan sát. Dù trời sụp, tiếp
tục
buông xả và quan sát. Buông xả mọi thứ
về
bản thể và ngắm nhìn, vì mọi vật làm việc
với
nhau như một qua bản thể của bạn. Dù
tôi
nói bạn quan sát và phó thác tất cả sự vật

những khó khăn ngăn trở bạn về bản thể,
căn
bản là không có gì tách rời khỏi Nhất Tâm.
Tuy
nhiên, bạn vẫn cần duy trì quan sát và phó
thác
chúng. Nếu bạn cứ tu tập như thế, sự tập
trung
của bạn sẽ thay đổi từ buông xả và quan
sát
đến cố tìm ra bản thể của bạn, cái chân ngã
đang ngắm bạn buông xả
và quan sát.
Quan
sát nghĩa là ngắm nhìn cái trung tâm
không hình tướng và
không hề đứng yên.
Quan
sát không phải là cầu nguyện với cái
gì.
Xin Chủ nhân Không giúp là cầu nguyện,

 


Phần hai: Trau dồi tâm 105
không phải phó thác và
quan sát. Chỉ có tin
vào
Chủ nhân Không và phó thác mọi sự cho
nó.
Và duy trì sự ngắm nhìn. Nhập mọi sự vào
máy vi tính – Tâm – và
chú ý những gì hiện
ra.
Kết nối với Phật có sẵn của bạn và quan sát
cách
những vật bạn phó thác được chăm sóc tự
nhiên
và tự động. Bạn nghĩ sẽ đạt được lợi ích

do không biết Phật sẵn có của mình và xin
người khác giúp đỡ?
Hãy cứ ngắm nhìn. Cứ
ngắm những bước
chân
của bạn. Cứ ngắm xem ai đang đi, ai đang
lắng
nghe và ai đang thấy. Cứ ngắm người đã
đang
làm mọi sự trong đời sống hằng ngày của
bạn.
Nếu bạn đang tìm chân lý trong chỗ nào
khác
đời sống hằng ngày, bạn sẽ không bao giờ
tìm
ra. Cẩn thận quan sát giọt nước mắt, tiếng
cười,
đau khổ và hạnh phúc của bạn. Ngay đó,
những
vật khiến bạn khóc cười có thực sự hiện
hữu?
Cái ngã khóc cười có thực sự hiện hữu?
Cứ ngắm nhìn thật gần
và thật cẩn thận.

cho bạn đối mặt với tình trạng khẩn cấp
dường
như vượt trên khả năng của bạn, hãy
phó thác cho Chủ nhân
Không và cứ ngắm
nhìn. Có niềm tin vào
Chủ nhân Không, tiếp
tục
phó thác và quan sát. Cứ ngắm nhìn không
phân
biệt giữa những sự vật. Chủ nhân Không,

 


106 Không có
sông nào để vượt qua
bản
thể của bạn, sẽ chăm sóc bất cứ gì bạn phó
thác
cho. Tin chắc điều này và tiến tới. Đây

thiền định, đây là phó thác và quan sát. Có
niềm
tin vào Chủ nhân Không, và cứ phó thác
hết
những gì ngăn trở bạn, và chỉ ngắm nhìn
những
gì hiện ra. Đừng đòi kết quả mà vốn

yêu cầu lớn nhất của những định kiến của
riêng
bạn. Dù những việc bạn đã tạo hằng vô
số
kiếp hiện ra đều đều, nếu bạn buông xả khi
chúng
ngăn trở bạn, thì những gì đã được đưa
vào sẽ bị xóa. Cứ ngắm
quá trình này.
Khi bạn phó thác sự
việc cho Chủ nhân
Không, đừng bao giờ
nghĩ chính bạn tách
biệt
với Chủ nhân Không. Bạn và Chủ nhân
Không
vốn đã là một. Bạn là người buông xả,

đồng thời bạn cũng là người nhận. Cũng
thế,
không có tách biệt giữa người ngắm và vật
bị
ngắm. Nếu bạn phân biệt giữa người ngắm

vật bị ngắm, thì đó không thực là phó thác
và quan sát.

 


Chương by
Chứng ngộ
Con đường đến tỉnh thức
Chứng
ngộ không có nghĩa là từ bỏ một cái
ngã
phàm ngu, và tìm một cái ngã là một vị Phật
ở đâu
khác. Vì bạn là Phật, không có ngã nào
để
ném đi, và không cái ngã nào để tìm. Chỉ từ
bỏ
vô minh và ảo tưởng, bạn sẽ biết rằng bạn là
Phật
và đã hoàn hảo như bạn là. Nếu bạn nhận
ra
điều này, bạn sẽ bật cười về việc bạn đã phí
bao
nhiêu nỗ lực để trở thành chính mình. Đây
là nụ cười an lạc, hân
hoan.
Chứng ngộ nghĩa là không
bao giờ bị ô
nhiễm
bởi sanh tử, cho dù bạn sống trong thế
giới
thành hoại. Biết rằng bạn không từ bỏ cõi
này
để đến cõi khác. Biết rằng chứng ngộ hiện
hữu
ở giữa nhiễm ô, thay vì nghĩ bạn phải vứt bỏ
những
nhiễm ô để đạt đến một trạng thái chứng
ngộ
riêng biệt. Chứng ngộ là biết rằng không có

 


108 Không có
sông nào để vượt qua
cái
ngã tuyệt đối hiện hữu tách rời khỏi cái ngã

nhiều nhiễm ô, ảo tưởng, và lo âu ngay hiện
giờ.
Biết rằng nghĩ, nghe, và những vọng tưởng
đều
khởi lên từ Nhất Tâm. Tất cả điều này là
chứng ngộ.
Nếu
bạn chỉ quan tâm đến Không và không
để
ý đến thế giới vật chất, hay nếu bạn không
để
ý đến những hoàn cảnh hiện tại của mình,
nói
rằng “Mọi vật là thường”, hay “Không có
ngã,”
thì đây không phải là trung đạo. Nếu bạn
chỉ
thấy một bên, không có bên kia thì bạn đã
chệch
hướng khỏi trung đạo, mà không có nó
thì không có chứng ngộ.
Để
hiểu thấu chính mình và đạt ngộ, bạn phải
chết
ba lần, và ba lần này cũng không phải ba
lần.
Sau khi chết lần thứ nhất, bạn tìm ra chính
mình.
Sau khi chết lần thứ hai, bạn biết rằng
mọi
vật không hai. Và sau khi chết lần thứ ba,
bạn
có thể biểu hiện bất nhị. Đó là nói bạn phải
vượt
qua ba bậc mà không phải là những bậc cố
định
: đưa mọi vật và những chướng ngại về bản
thể
của bạn. Nếu bạn duy trì điều này, cuối cùng
bạn
sẽ khám phá ra bản tánh của mình. Rồi thì
một
khi bạn khám phá ra chân ngã, bạn phải
buông
xả ngay cả điều này với tâm vô tâm. Nếu
bạn
duy trì điều này, bạn sẽ thực sự ngộ ra rằng

 


Phần hai: Trau dồi tâm 109
bạn
không tách biệt với mọi hiện hữu. Sau cùng,
nếu
bạn giữ sự buông xả này, ngay cả tâm vô tâm
cũng
sẽ tan biến, và trạng thái chân không sẽ
đến.
Tại điểm này, bạn có thể biểu hiện bất nhị.

những bậc khác nhau, bên trong, hãy nhìn
mọi
vật như chính bạn – không bao giờ như vật
riêng
biệt – và buông luôn điều này rồi tiến tới.
Nếu
bạn là một hành giả với niềm tin kiên
định,
không có những thứ bậc trong tu tập, vì
chân
lý, trong sự trọn vẹn, hoạt động bình đẳng
tại
mỗi nơi và mỗi lúc; được sử dụng cho mỗi
chúng
ta, tại mỗi khoảnh khắc như thế. Theo
đúng
nghĩa thì không có những thứ bậc, nhưng
từ
quan điểm khác, những thứ bậc tồn tại rõ
ràng.
Bạn phải trải qua chúng và tiến tới không
lười mỏi.
Thấy bản tánh sẵn có của bạn
Bậc
đầu tiên để thực hành, hãy buông cái ngã

minh, làm mãi cho đến khi bạn biết chân ngã
của
mình. Ở bậc này, một hành giả “chết” lần
đầu và, đồng thời là
mới sanh.

bậc thứ nhất này, hành giả cần chú ý trở lại
Chủ
nhân Không và thu nhiếp tất cả những tư
tưởng
đang phóng ngoại, phó thác chúng cho
Chủ
nhân Không cùng với tất cả những chướng

 


110 Không có
sông nào để vượt qua
ngại
và mọi thứ khởi lên khác. Ở bậc này, niềm
tin
là sự quan trọng nhất. Nó phải là cực kỳ chân
thành.
Bạn cũng cần can đảm, để cho tại mỗi
niệm
bạn có thể buông xả tâm bị nhiều việc và
hoàn
cảnh trói buộc. Bạn cần can đảm vì khi
bạn
từ bỏ những gì bạn đã nghĩ về, điều này như
chính bạn chết.
Bậc
này là tu tập làm tan vỡ ảo tưởng về
vọng
ngã được tạo nên bởi tư tưởng phân biệt
của
riêng bạn. Nếu bạn có thể tu tập kiên định
như
thế, thì có thể nói rằng bạn thực sự hành
thiền.
Nếu tu tập buông bỏ vọng ngã sâu sắc

trở nên xác thực, rồi thì giữa cơn thiền định,
chân
tánh tự nhiên xuất hiện. Giống như đứa

mới sanh sau khi thai nghén. Từ quan điểm
của
cái ngã cho mình là phàm ngu, sự tu tập này
giống
như đang chết vì bạn đang phó thác mọi
chướng
ngại và đang buông xả mọi dính mắc.
Tuy
nhiên nhìn từ Chủ nhân Không, đây là quá
trình sự sinh.
Khi
chân tánh xuất hiện, bạn sẽ cảm thấy
hạnh
phúc vô tả. Nhưng đây không phải là kết
thúc.
Từ điểm này, bạn phải tiến tới từ hình ảnh
của
bản thể, tác giả thực sự. Đây là lúc tu tập
thực sự bắt đầu.

 


Phần hai: Trau dồi tâm 111
Nếu
như bạn tìm ra chính mình và trở thành
một
với chân ngã của bạn, bạn vẫn phải tiếp
tục
hành trì và tiến lên. Đây là thời kỳ vô cùng
khó
khăn. Vì bạn biết chân ngã và không bị vật

trói buộc, bạn có thể trở nên rất thoải mái.
Như
thế dễ dàng cho bạn ở lại bậc này, nghĩ
rằng
“Nó đây rồi!” Bạn rất hạnh phúc và thoải
mái như thể bạn đang
uống nước suối ngọt
ngào
của cuộc đời mà bạn chưa từng mơ đến
khi
còn lang thang trong đau khổ. Vì vậy bạn sẽ
cảm
thấy như mình đã đạt được nhiều và khó
tưởng
tượng rằng còn phải tu tập những bậc cao
hơn
nữa. Bạn không nghĩ về những bậc cao hơn
này
vì bạn chưa bao giờ thấy hay nghe về chúng.
Hơn
nữa, khi nhìn quanh, bạn thấy mọi người

mức thấp hơn mình, vì thế bạn dễ dàng nghĩ
bạn
là tối cao. Mọi vật bên trên thì tối, bên dưới
thì
rõ ràng. Bạn phải nhận ra bậc này còn yếu ớt.
Nếu
bạn không cẩn thận, bạn rất dễ lạc hướng.
Giác
ngộ hoàn toàn ngay lập tức là rất khó.
Tại
sao? Vì bạn đã tạo rất nhiều tập khí qua vô
số
kiếp, rất khó khăn bỏ tất cả chúng ngay. Do
đó
đừng nghĩ rằng bạn phải bỏ mọi sự lập tức,
thay
vào đó hãy duy trì sự buông xả những việc
khi
nó nổi lên. Như thế, bạn có thể có những
kinh
nghiệm và việc tu tập càng sâu sắc. Khi bạn

 


112 Không có
sông nào để vượt qua
phó
thác những việc này cho Chủ nhân Không,
nghiệp
sẽ tan biến và tập khí cũng rơi rụng. Khi
buông
và buông, bạn cũng lớn lên. Và ngay khi
bạn
thình lình ngộ, đừng quá quan tâm về nó.
Bạn
phải chết đi lần nữa, không còn tách biệt
khỏi bất cứ gì chướng
ngại bạn.
Thành Phật

tình trạng “chết” lần thứ hai, hành giả bắt
đầu
có những khả năng kỳ diệu. Tuy nhiên đó là
một
trong những việc bạn cần buông xả và ném
đi.
Nếu một trong năm loại thần thông khởi lên,
thì
hãy chỉ buông xả chúng về bản thể của bạn

tiến tới. Vì bạn dùng vô tâm để buông xả mọi
việc
xảy đến, trạng thái của bạn khác với những
người
có thần thông. Có vài người có được khả
năng
này, nhưng thường là trường hợp không
biết
lý bất nhị và thường không buông xả về bản
thể,
vì thế họ tự nghĩ, “Những năng lực này là
kho
tàng kỳ diệu như thế!” Nếu ai tiếp tục bám
vào
và cố gia tăng những năng lực này, thì không
chỉ
phí thì giờ trên con đường không thể đưa
đến
tự do, mà đó cũng là một mạo hiểm lớn lao
kết thúc bằng mất trí.
Nếu
bạn hiểu rằng cuối cùng mọi sự khởi lên
từ
tâm, và nếu bạn trở về và phó thác cả những

 


Phần hai: Trau dồi tâm 113
thần
thông cho bản tâm sẵn có, thì sẽ đạt được

tâm. Gọi là vô tâm vì tâm tự nhiên tĩnh lặng.
Nếu
trạng thái vô tâm này được làm sâu sắc,
những
vấn đề như “Bản ngã có hay không?”
không
khởi lên. Ở bậc này, bạn là ai rất khác
với
cái “tôi” mà phàm ngu thường nghĩ là chính
họ,
đến nỗi có thể nói một cách chính xác rằng
“tôi”
không hiện hữu. Mặt khác, có người thực
sự
sống trên thế giới, vì thế theo lối nhìn khác,
cũng
đúng khi nói rằng “tôi” hiện hữu. Nói cách
khác,
vô tâm là một trạng thái trống rỗng hoàn
toàn,
nơi mà ngay cả tư tưởng về vô tâm cũng tự
nhiên
bị buông xả – không phải trạng thái không

gì, nhưng là một trạng thái rỗng không hoàn
hảo
có thể làm và trở thành bất cứ gì. KHÔNG

thể làm tan mọi đau khổ và vô minh, và cũng
là nơi vô tâm tan biến.
Niết bàn
Bạn phải “chết” một lần
nữa sau khi chết
hai
lần. Thêm vào đó, bạn phải tuân theo một

quyết. Khi bạn đạt đến bậc này, dù có “bạn”

“tôi” rõ ràng, bạn có thể trở thành tôi, và tôi

thể trở thành bạn, hay không có cả hai “bạn”

“tôi”. Tại bậc này, bạn đến để hiểu nguyên lý
mạnh
mẽ của hiện hành. Bạn có thể biểu hiện

 


114 Không có
sông nào để vượt qua
như
thế vì tâm vốn không hình thể, nên nó có
thể xuất hiện trong vô
số hình dáng.
Sau khi bạn “chết” lần
thứ ba, giai đoạn
biểu
hiện mở ra. Có nhiều việc kỳ diệu về giai
đoạn
biểu hiện này. Trong kinh Duy Ma Cật

chuyện Phật gom năm trăm lọng thành một
lọng,
không phải là phép mầu mà là sự thật. Cái
lọng
chỉ mọi vật trong cõi Phật cũng là sự thật.

giai đoạn này, nếu bạn ngồi một cách bình
an,
bạn là một vị Phật. Nếu bạn khởi lên một tư
tưởng,
bạn trở thành một Bồ tát, và có thể chăm
sóc
những chúng sanh vô minh trong mọi cõi.
Chỉ
là lời nói không cách gì có thể mô tả mọi sự
về giai đoạn này.
Thế
thì chính bạn đơn độc thoát khỏi vòng
đau
khổ, sanh tử không phải giai đoạn cuối
cùng
của sự tu tập. Qua Phật pháp, chân lý mầu
nhiệm
và thẳm sâu, bạn có thể nghe những gì
chúng
sanh cần và có thể cứu độ tất cả chúng
sanh
vô minh. Bạn có thể làm mọi việc này với
tay
không phải tay và chân không phải chân. Có
thể
được vì qua năng lực của Phật pháp, bất cứ
việc
gì cũng thực hiện được, ngay cả trong thế
giới
vật chất. Tất cả quy luật của thế giới vật chất
được
hoàn thành và được quy định bởi Phật
pháp.
Ý nghĩa vĩ đại của Phật Pháp là mênh

 


Phần hai: Trau dồi tâm 115
mông
và hoàn mãn đến nỗi vượt trên sự hiểu
biết.
Chân Niết-Bàn được đạt
đến khi bạn còn
sống
chứ không phải sau khi chết. Hơn nữa, khi
bạn
buông bỏ và ném đi cả tư tưởng bạn đã đạt
Niết-bàn,
thì đây là Niết-bàn toàn mãn. Khi bạn
đạt
đến Niết-bàn toàn mãn, bạn sẽ biết cách
trở
về Niết-bàn của sự hiện hữu. Bạn phải trải
nghiệm
mức độ không xương, không thịt, nơi
không có gì cả.
Trung đạo
Khi
bạn có thể xem lãnh vực giác ngộ và vô
minh
bình đẳng và hài hòa, là bạn đang theo
trung đạo.
Không cần nghĩ rằng một
bên vô nghĩa và
một
bên quý giá. Buông xả cả hai bên. Không
cần nhận một bên và bỏ
một bên. Xung lực
nhận
hay bỏ khởi lên từ định kiến. Hoàn thành
cả
hai bên, xem chúng bình đẳng. Không phải
chân
trái, không phải chân phải. Cả hai chân với
nhau, đúng như chúng
là.
Không
cần giữ vật này, ném bỏ vật nọ. Bạn
cần
phải chăm sóc cả hai cùng một lúc. Không

việc chọn một bỏ một. Bạn không nên mất
mình trong Không và
không nên mất mình

 


116 Không có
sông nào để vượt qua
trong
vật chất. Bạn phải kết hợp 50% cõi hữu
hình với 50% cõi vô hình.
Trung
đạo nghĩa là cái Không to lớn, cái toàn
thể bao gồm mọi thái
cực.
Công đức của giác ngộ
Nếu
bạn thực sự giác ngộ được bản tánh
của
tâm, bạn sẽ tự do và thoải mái, và sẽ không
làm
nô lệ cho bánh xe nghiệp và tái sanh nữa.
Bạn
tự do vì không bị quấy nhiễu bởi bất cứ gì
khởi
lên từ bên trong hay bên ngoài. Định kiến
về
“tôi” tan biến. Bạn biểu hiện như một bác sĩ
hay
một điều dưỡng, như một quan tòa, người
khởi
tố hay một luật sư. Bạn biểu hiện như một
tổng
thống, một nông gia, hay một gái điếm.
Qua
bản tâm, bạn biểu hiện bất cứ gì cần thiết.
Bạn
biểu hiện trong triệu cách, không giới hạn,

chăm sóc mọi vật hữu hình và vô hình mà
không
chướng ngại nào. Đó là khả năng của
một người tự do thực
sự.
Nếu
bạn giác ngộ, thì vì chân lý của mọi hiện
hữu
là ở trong bản tâm bạn, không có gì không
phải
là cổng vào, không có gì không phải là một
bài
thơ, không có gì không phải là Pháp, và
không có gì không phải
là kho tàng.
Nếu
một người giác ngộ, vô số hạt giống giác

 


Phần hai: Trau dồi tâm 117
ngộ
sẽ được rải khắp thế giới. Dù khó khăn, nếu
một
người giác ngộ, vô số hạt giống nâng đỡ và
hướng
dẫn mọi chúng sanh sẽ trải khắp thế giới

này, cũng như những cõi khác.

T H I Ề N S Ư N I D A E H A E N G – Phần 1

                     T H I Ề N S Ư N I D A E H A E N G
               HẠNH HUỆ
dịch
          Không có sông nào
         để vượt qua
          (No River to Cross)
             NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA VĂN
NGHỆ
Li gii thiu
Cuc sng luôn luôn là dòng sông trôi
chy, chúng ta sng là chy, là
ho
t đng
không ngng. Vì luôn đng hành, luôn
tươi mi nên không đng li, không
mt bên b đ ngóng tìm b bên kia.
Ni sư Đi Hng (Daehaeng) đã th
nhp tính sng trn vn. Nhng bài
pháp mnh m ca Sư giúp chúng ta
cm nhn năng lc vô tn ca chính
mình và ca c thế gii. Xin trân trng
gii thiu bn dch này, như mt món
quà cho năm 2012.
TN. Như Đc
Viên Chiếu đầu mùa An Cư
Tóm lược tiểu sử
Thiền sư ni Đại Hằng
Zen Master Daehaeng
Sư bà Đại Hằng sinh năm 1927, trong một
gia đình quyền quý. Gia thế vốn giàu có,
nhưng khi Sư bà ra đời thì hoàn cảnh họ
khá
bấp bênh. Hoàng gia Nhật quyết tâm thôn
tính
Đại Hàn nên đem quân đội chiếm đóng từ năm
1904, với chính sách ngày càng tàn bạo và
nặng nề. Cha của Sư bà nguyên là tướng
quân
triều đình của vị vua Đại Hàn cuối cùng
nên
vẫn tiếp tục chống đối quân Nhật xâm lược.
Hậu quả là quân Nhật tịch thu toàn bộ nhà
cửa,
tài sản, đất đai của gia đình khi Sư bà
lên sáu
tuổi. Họ chạy thoát mật thám Nhật chỉ
trong
giây phút, duy có bộ quần áo mặc trên người,
vượt sông Han, xây một túp lều trú ẩn trên
núi
phía nam Hán thành. Trong một thời gian
dài,
thức ăn của họ chỉ là những gì xin được
hay đi
mót lúa ngoài đồng khi đã gặt xong.

 


8 Không có sông
nào để vượt qua
Sự bóp nghẹt liên tục của Nhật, việc triều
đình Đại Hàn sụp đổ, hoàn cảnh bi đát của
gia
đình đã làm tâm trí cha Sư bà ngập tràn
niềm
thất vọng và phẫn nộ. Dù vẫn tử tế, hay
giúp
đỡ người khác nhưng ông lại dồn tất cả sự
giận dữ, oán hận lên Sư bà, đứa con gái đầu
của mình. Hoang mang, không sao hiểu nổi
những gì xảy đến cho mình, Sư bà trốn lánh
khỏi túp lều càng nhiều càng tốt. Dù bóng
đêm và những âm thanh quái lạ làm Sư bà
cùng sợ hãi, nhưng Sư bà bắt đầu ngủ ngoài
rừng, lấy lá phủ cho ấm.
Khi Sư bà lên tám tuổi thì những ngày lạnh
lẽo, đói khát đã kéo dài hai năm. Cho dù
cuộc
đời quá khổ cực, nhưng trong nội tâm Sư
lại khởi sự cảm thấy khác hẳn. Nỗi sợ hãi
phải sống ngoài núi rừng vào ban đêm đã
phai
nhạt, dần dần bóng đêm trở nên thoải mái,
ấm
áp, đẹp đẽ. Trong rừng không có sự khác
biệt
giữa giàu nghèo, quý tiện, mọi sinh vật
sống
hỗ tương, hài hòa với nhau. Đem so sánh,
thì
thế giới bên ngoài tràn ngập sự bất bình
đẳng
và khổ đau.
Nhìn đâu, Sư bà cũng thấy con người sinh
ra chỉ để chịu khổ. Suốt ngày họ sống tách
biệt với mọi người để đeo đuổi những điều

 


Không có sông nào để vượt qua  9
đến phút chót mới thấy thật là vô ích, y
như
họ sống qua một đời đến khi bệnh hoạn rồi
chết. Cuộc sống chỉ như vậy sao? Hiện hữu
đó có ý nghĩa gì? Qua trực giác, Sư bà cảm
nhận còn có những điều khác, những gì cốt
yếu mà mắt Sư bà không thấy được. Cái đó
gì? Có những ngày liền, Sư bà tựa lưng vào
phiến đá hay gốc cây, suy tư tìm tòi,
thiết tha
mong muốn hiểu được những gì đã tạo nên
bà. Càng lớn, cái mong muốn đó càng mãnh
liệt khiến đôi khi Sư bà nghĩ thà chết còn
hơn
là không tìm được câu trả lời cho những
thắc
mắc này. Ngập chìm trong nỗi nghi vấn, núi
rừng quả là nguồn an bình, nuôi dưỡng Sư
bà.
Bất ngờ một ngày Sư bà tìm được những gì
mải hoài tìm kiếm: nó đã có sẵn trong Sư
bà,
và vẫn luôn ở với Sư bà. Điều đó thật ấm
áp,
tuyệt diệu biết bao nên Sư bà gọi là
Appa, có
nghĩa là Cha. Đây không phải là ông cha
Sư bà không dám để thấy mặt, một ông cha
không hề yêu thương Sư bà; nhưng chính bản
tâm đã tạo ra Sư bà, chân tính là người
sáng
tạo đích thực. Sư bà òa khóc, không ngớt
gọi
‘Cha ơi, Cha ơi’, lòng tràn ngập niềm
vui khi
biết cha mẹ đích thực, chân tánh luôn có
sẵn,
không hề rời Sư bà.

 


10 Không có
sông nào để vượt qua
Nhiều năm về sau, Sư bà thường cười về
việc này và bảo là: Nếu ta không quá trẻ
và dốt
nát, thì hẳn ta đã gọi là Phật tánh, chân
tánh.
Nhưng vào lúc đó, ta chỉ biết là một cái
gì tràn
đầy sự yêu thương, ấm áp nên ta gọi là ‘Cha’.
Ta cho ‘Người cha’ mà ta cảm nhận được
trong
nội tâm chính là cha ta”. Sư bà xem ‘Cha’
nguồn an ủi và trút hết tình thương vào đó.
Mỗi
khi Sư bà gọi thầm ‘Cha ơi’, Sư bà cảm
thấy
như sỏi đá, cây cối, thú vật cùng tất cả
mọi thứ
trở thành những người bạn thân thiết, quá
sức
thân thiết đến như cùng một hơi thở.
Không hiểu sao Sư bà lại biết là ‘Cha’ có
thể trả lời mọi thắc mắc của Sư bà nên
phó
thác tuyệt đối vào đó. Sư bà sống một cách
rất
tự nhiên và không hề thử tin tưởng vào một
cái gì bên ngoài Sư bà. Thật là tuyệt vời
khi
từ một người không có gì Sư bà lại nếm được
mùi vị bất khả tư nghị của chánh pháp.
Sư bà cảm thấy ‘Cha’, cái bản tính vốn có
đó, quý báu hơn bất kỳ thứ gì trong cả
thế giới
nên cứ lặp đi lặp lại: “Con muốn thấy
Cha”.
Đáp lại lời van nài, một giọng nói sâu
thẳm
trong chính Sư bà lên tiếng: “Nhìn thử
trong
gương, ta ở đó”. Bất kể bao nhiêu lần Sư
nhìn gương, bất kể trong bao lâu, Sư bà
chỉ

 


Không có sông nào để vượt qua 11
thấy chính khuôn mặt mình. Không còn gì
khác. Sư bà cảm thấy ê chề. Chưa bao giờ
bà được nghe một bài pháp, học một trang
kinh, và không sao hiểu được điều mà Sư
đang chứng nghiệm. Về sau Sư bà nhớ lại:
“Dù
cho lúc đó đã mười tám tuổi, ta vẫn không
sao
hiểu được ý nghĩa thật sự của điều đó”.
Sau khi Đại Hàn được độc lập năm 1945,
Sư bà theo tiếng gọi nội tâm và đi về hướng
núi Odae. Trong dãy núi đó có một Thiền
vĩ đại tên là Hanam mà Sư bà đã gặp.
Sư bà được gặp Thiền sư Hanam nhiều năm
về trước, khi còn là một bé gái, ở với
người
cậu trong vùng, nên thường lên chùa để
viếng
Thiền sư. Sư bà nhớ lại: “Ta không hề biết
đến
những danh xưng về Thiền sư như là: Đại
sư,
Đại thiền sư, Đại trí tuệ”. Thiền sư là
người
đứng đầu của giòng thiền Jogye, nhưng Sư
vẫn vui đùa với ta, dúi cho ta bánh gạo
rang
khi không có ai. Sư mang lại lòng từ ái,
bi
mẫn cho những ai nghèo nàn, khốn khổ bởi
họ
đã bần cùng, chịu nhiều đau khổ. Với những
ai mắt ngời sáng khát khao muốn biết chân
lý,
Sư đem đến trí tuệ và sự sách tấn. Bất kỳ
hạng người nào, bạn cũng có thể gặp gỡ Sư.
Ngôn ngữ của người rất bình dị nhưng luôn

 


12 Không có
sông nào để vượt qua
hàm chứa thật sâu sắc. Trong sự chứng đắc
sâu xa, Sư luôn ấm áp, an bình, như ‘Cha’.
Sau khi đến núi Odae, Sư bà xin làm công
quả, xin được vào Thiền đường dành cho Tỳ-
kheo ni. Sau nhiều ngày ngồi thiền miên
mật,
Sư cảm thấy tay chân rã rời. Chợt một tư
tưởng
nổi lên, “Sao ta lại hủy hoại xe như vậy
thay
vì kéo trâu?” Về sau, Sư bà giải thích, “Thử
nghĩ một chiếc xe, có trâu kéo. Nếu muốn
đi
tới, có nên đánh vào xe không? Không nên,
mà chỉ lấy dây mũi, nhẹ nhàng dẫn trâu đi
tới
trước”.
Vì vậy Sư bà bỏ Thiền đường và trở lại
rừng sâu. Sư bà tu tập rất miên mật, không
bận tâm đến chuyện giữ giới hay không giữ
giới, cạo tóc hay để tóc dài, mà chỉ là
hướng
vào bên trong.
Mùa xuân năm 1950, Sư được thọ giới Sa-
di. Thiền sư Hanam lại cắt tóc cho Sư bà.
Ngài
hỏi, “Ngay đây, ai là người thọ giới?”
Sư bà trả lời, “Chẳng có lúc nào Ngài
trao
Giới, mà chẳng có lúc nào con được thọ
giới.
Hạc chỉ bay về phía núi xanh”.
Thiền sư Hanam dạy, “Con phải chết mới
thấy được chính con”.

 


Không có sông nào để vượt qua 13
Sư bà trả lời, “Cái ngã nào phải chết,
ngã
nào phải giết?”
Thiền Sư hỏi tới, “Tâm con ở đâu?”
Sư bà trả lời, “Chắc Ngài khát nước rồi.
Xin hãy dùng chút nước”.
Cuối cùng Thiền sư hỏi, “Nếu ta là cục
nam
châm, con là cây đinh, điều gì sẽ xảy
ra?”
Sư bà trả lời, “Đinh cũng sẽ thành cục
nam
châm”.
Thiền sư rất vui lòng, Ngài dạy, “Xuất cách!
Thôi hãy đi theo đường của con”.
Không lâu sau đó, nội chiến xảy ra và đất
nuớc lâm vào cảnh hỗn loạn. Chỉ vài tháng
sau, Thiền sư Hanam an nhiên thị tịch,
trụ
thế 75 năm, xuất gia làm đệ tử Phật hơn
năm
mươi tuổi hạ.
Sau khi rời Thiền sư Hanam, Sư bà đến
Busan ở khoảng một năm. Sư bà dựng quán
ăn cho phu bến tàu và người nghèo; còn làm
thợ may, lấy binh phục may đồ dân sự. Trước
đây khi sống khổ sở, chịu đựng một mình
nên
Sư bà cũng chẳng bận tâm. Nhưng bây giờ,
thật không thể chịu nổi khi nhìn sự đau
khổ
kinh khủng của mọi người chung quanh. Dù
có thể cho ăn, cho mặc nhiều người; nhưng

 


14 Không có
sông nào để vượt qua
bà bắt đầu cảm thấy giúp người khác về mặt
vật chất chỉ đến một giới hạn.
Sư bà hiểu ra rằng mình cần phải tu tập
miên
mật hơn nên rời Busan và cuộc sống đã tạo
dựng ở đó. Chưa bằng lòng với những gì đã
hiểu, Sư bà luôn tự vấn, “Mục đích cuộc đời
gì? Tại sao con người phải chịu khổ? Tại
sao
ta lại có mặt ở đây?” Sư bà tu tập ngày đêm
không ngưng nghỉ, không ăn uống, nhưng câu
đáp duy nhất chỉ là, “Phải chết mới thấy
được
chính mình”. Sư bà đã giải đáp câu hỏi này
nhiều mức độ sâu sắc khác nhau, nhưng Sư
hiểu mình cần phải đi sâu hơn.
Tất cả năng lực của Sư bà chỉ tập trung
vào nghi tình này, khi bước chân đưa Sư
đi khắp đất nước. Mong muốn được biết câu
trả lời thật là mãnh liệt, nhưng chẳng có
câu
trả lời nào từ nội tâm. Sự khao khát biết
được
câu trả lời tối thượng cho thoại đầu, “Hãy
chết
mới thấy được chính con”, quá sức mãnh
liệt
khiến Sư bà cảm thấy cuộc đời không còn
ý nghĩa nếu không biết được câu trả lời.
Kết
quả là nhiều lần Sư bà đã tự vẫn nhưng
không
thành. Sư bà bước đi vô định. Điều bận tâm
duy nhất là phải chết ở chỗ nào không
phiền ai
chôn xác. Bước chân Sư bà dừng lại trên
vách
đá nhìn xuống sông Han. Nhưng ngay giây

 


Không có sông nào để vượt qua 15
phút nhìn xuống dòng sông, Sư bà quên hẳn
chuyện muốn chết. Hẳn Sư bà phải đứng đó
cả nửa ngày trời, nhìn dòng nước. Đột
nhiên
ra khỏi định, nước mắt Sư bà tuôn trào
không
sao kềm giữ được. Sư bà hiểu ra rằng, “Nước
mắt của ta phải thành cả đại dương, một đại
dương ta sẽ uống cạn”.
Sư bà khóc trong niềm hân hoan vì thấu
hiểu được làm thế nào để tiến tu. Nước mắt
đó không chỉ là sự đồng cảm đơn thuần, mà
chính là được nhập làm một, tan hòa với
mọi
nỗi khốn khó, đau khổ của chúng sanh. Hơn
thế nữa, từ đây Sư bà biết khi đã hòa nhập
được, Sư bà sẽ thể hiện tính nhất nguyên,
từ
trong bản thể (foundation) nhập làm một
với
những ai đang đau khổ. Theo cách này Sư
có thể giúp không những từng cá nhân mà
còn
cả hành tinh nữa.
Sư bà sống trong rừng thêm mười năm
nữa. Chẳng bao giờ Sư bà so sánh mình với
người khác, và cũng chưa từng mãn nguyện
với những gì mình đã nhận ra. Sư bà chỉ
tiếp
tục tiến tu trong khi vẫn thành tâm áp dụng
cùng thử nghiệm những gì Sư bà đã khám
phá, không chấp thủ vào bất cứ kinh nghiệm
hay hiểu biết nào.

 


16 Không có
sông nào để vượt qua
Tu tâm không ngưng nghỉ cùng thử nghiệm
những hiểu biết và chứng đạt, Sư bà không
hề bận tâm về thân. Khi cảm thấy cần ăn
một
chút, Sư bà ăn bất cứ cây cỏ gì quanh đó.
Đôi
khi tìm được nấm dại hay trái rừng; có lần
được một nông dân cúng ít đậu khô. Sư bà
trải qua nhiều mùa đông ở dưới gốc thông
hay
trong cái hố đào ở bờ cát gần sông. Có
nhiều
mùa đông, y phục Sư bà chỉ là một bộ quần
áo mùa hè. Da Sư bà bị nứt nẻ và chảy máu
thật tệ hại, xương lòi da, Sư bà cột tóc
túm lại
với dây cây hoàng tinh. Nhưng người nào
gặp
Sư bà, tâm đều bị chấn động bởi đôi mắt
sáng
của người.
Nhìn lại nhiều năm tu tập của Sư bà, mọi
người thường nghĩ Sư bà đã chịu nhiều khổ
sở, nhưng riêng Sư bà lại không nghĩ sự
tu
tập khổ đến như vậy. Sư bà không chủ ý tự
dấn thân vào những thử thách gay go của
khổ
hạnh, nhưng chỉ là vì tất cả mọi chú tâm
của
Sư bà đều dồn vào bản tâm.
Đối với Sư bà chẳng hề có việc buông xả
hay không buông xả. Sư bà chỉ tận dụng tất
cả
sự tỉnh giác tập trung đến bản thể đã tạo
nên
Sư bà. Sư bà không hề chú ý đến những việc
bên ngoài mà chỉ quán sát những gì chạm đến

 


Không có sông nào để vượt qua 17
cái tâm bên trong. Cũng y như ngồi yên lặng
trên bải cỏ, nhìn ngắm với tâm bình an.
Trong
khoảng thời gian một năm, nội việc cố gắng
suy nghĩ cũng làm khuấy rộn Sư bà, nên dù
tư tưởng có khởi lên, Sư bà cũng không đeo
đuổi nữa. Khi tu tập như vậy, đôi lúc câu
giải
đáp bất ngờ hiện ra, hay có khi mãi về
sau mới
xuất hiện.
Trong lúc tu tập, có nhiều câu hỏi khởi
lên
từ bên trong, chẳng hạn, “Tại sao một chân
của ta lại lớn hơn chân kia?”. Nhưng khi
nhìn
xuống thì hai chân đều đồng cỡ! Khi những
tư tưởng khởi lên như thế, Sư bà tập
trung suy
nghĩ thật sâu sắc, không cần biết trời sắp
tối
hay trời lạnh đến chừng nào. Sư bà không
chủ
ý tu tập như vậy, nhưng nó chỉ đến một cách
tự
nhiên. Sư bà còn không cảm nhận được thân
thể của mình. Dù mắt nhắm nhưng tâm trí
bên
trong thì thanh tịnh, sáng rỡ. Có lần Sư
bà ngồi
nhiều ngày không động đậy khiến sau đó
thân
thể tê cứng, không thể nào nhấc tay chân.
Sư bà hồi tưởng lại, “Dù ta té xỉu gần
chết
hàng chục lần nhưng không chết. Ta không
chết đói, không bị lạnh gần chết, cũng
chẳng
bị thú dữ làm tổn thương. Mỗi khi gần chết,
lại
có tư tưởng khởi lên giục ta phải đi đến
đâu để

 


18 Không có
sông nào để vượt qua
tìm thứ đang cần. Có lần, đang đi trong đêm,
tự nhiên ta không nhấc được chân, y như bị
đông cứng. Khi nhìn quanh, mới biết là
ta chỉ
cách một bước đến bờ vực thẳm. Quý vị có
biết cái gì làm chân ta tê cứng như vậy
không?
Chuyện này xảy đến cho ta quá nhiều lần,
ta
biết không phải là việc ngẫu nhiên.”
Trong một buổi giảng pháp, Sư bà kể về
những kinh nghiệm của mình: “Chính bản
tâm của ta đã làm mọi chuyện. Bản tâm đã
đưa ta đến những hoàn cảnh nguy hiểm, và
cũng chính bản tâm đã giữ ta không bị chết.
Ta chưa từng bị thương hay bị hại khi sống
trong núi rừng, dù ta chỉ là một người đàn
bà bé nhỏ, yếu ớt. Ta vượt qua được mọi
thứ
trong hơn mười năm, cho dù ta chưa bao
giờ
mang theo thực phẩm hay chuẩn bị áo quần
cho mùa đông. Tất cả đều nhờ sức mạnh của
chân tâm.”
Có lần Sư bà nói, “Những gì ta thể nghiệm
vào thời kỳ cuối của mười năm đó không
thể
diễn tả được. Cho dù có kể, không ai có
thể tin
ta. Một lần, con rồng khổng lồ hóa hiện
hằng
ngàn hình dạng khác nhau, thật là tuyệt đẹp.
Ngọc mani rơi ra từ miệng rồng, kết thành
xâu
chuỗi. Bất chợt ta có cảm tưởng rồng chẳng
phải là rồng. Đó chỉ là hóa hiện của một
niệm

 


Không có sông nào để vượt qua 19
từ bản thể mà thôi. Sau đó, rồng bay lên
trời,
chỉ để lại một cột lửa khổng lồ. Hình chữ
“Vạn” bay trên đầu cột lửa. Toàn cột lửa
từ
từ chuyển động rồi hình như mọi thứ
quanh ta
cũng nối kết và chuyển động cùng với cột
lửa.
Chứng nghiệm được những điều đã trải
qua, Sư bà xác nhận được năng lực vô hình
của vũ trụ và tự thanh lọc thân tâm để có
thể
sử dụng năng lực đó. Sư bà cảm nhận hình
như mình có thể nắm trong tay quyền sinh
sát
toàn vũ trụ. Sư bà khởi sự tìm hiểu hành
tinh,
Thái dương hệ, dãy Ngân hà và vượt cả dãy
Ngân hà chúng ta. Sư bà cũng đặc biệt chú
ý
đến bệnh hoạn vì thấy nó gây quá nhiều đau
khổ. Sư bà cũng thử dùng năng lực của tâm
để
chữa bệnh dân trong vùng, rồi còn xem bệnh
đã tác hại như thế nào. Sư bà thử nghiệm,
không chỉ với bệnh hoạn mà còn trong những
vần đề về gia đình và xã hội.
Về sau, khi vẫn còn trong rừng, Sư bà thấy
một nguồn ánh sáng lớn, chói lòa. Lúc đó
bà đang ngồi thiền và bất chợt được vây
phủ
bởi một nguồn ánh sáng vô cùng chói
chang.
Ánh sáng trải rộng khắp nơi, hằng cây số
Sư bà cảm nhận một niềm an lạc, sung mãn
bất
khả tư nghị. Khắp nơi phủ đầy ánh sáng, ánh
sáng như trùm phủ cả những chỗ nhỏ bé nhất

 


20 Không có
sông nào để vượt qua
trong không gian. Sau lần chứng nghiệm này,
ánh sáng luôn bao phủ Sư bà, Sư bà cảm
như
mọi thứ, mọi vật đều giúp đỡ Sư bà.
Sư bà nói, “Tôi không bao giờ tu tập để
thành Phật hay để giác ngộ. Tôi chỉ muốn
biết
tôi là ai, tôi là gì, tại sao tôi lại được
sinh ra.
Sau khi hiểu ra thân thể không phải là tôi,
ý
thức không phải là tôi, sự quyết chí không
phải là tôi, tôi chỉ muốn biết thực sự tôi
là gì,
khi gạt bỏ hết mọi thứ kia.”
Có người hỏi Sư bà đã chứng đắc được gì
khi tu tập trên núi. Sư bà trả lời, “Mọi
người
cứ nghĩ có nhiều giai đoạn chứng đắc cụ
thể
khi tâm đã sáng tỏ. Tuy nhiên trên thực
tế, ‘Vô
chứng’ mới là nguyên tắc chính cần chứng
đạt.
Nếu bạn nói đã chứng đạt, đã đến nơi, đã
nhận
ra được điều gì đó, là bạn đã không chứng
đạt,
không đến nơi, không thức tỉnh. Không đến,
không chứng đắc, không sáng tỏ được điều
chính là con đường để đến, để chứng đắc,
để
sáng tỏ.”
Một người khác lại hỏi, nếu cần chứng đạo,
có phải lên núi tu tập như Sư bà không?
bà trả lời, “Dĩ nhiên là không. Điều cốt
tủy
là phải đem tâm tu tập, chứ không phải
thân.

 


Không có sông nào để vượt qua 21
Tôi chỉ tu tập với những khó khăn phải đương
đầu, và những gì xảy ra là do hoàn cảnh
riêng
tôi. Hồi đó tôi nghèo, không còn chỗ nào
để
đi nên phải tu tập như vậy. Bất kể hoàn
cảnh
của quý vị như thế nào, hãy đem hết tâm
tu tập.”
Khoảng cuối những năm 1950, Sư bà sống
trong một túp lều nhỏ, dưới chùa Sangwon
ở núi Chiak chừng vài trăm mét. Sư bà sống
thêm mười năm ở đó và trong vùng quanh
thành phố Wonju, giúp đỡ những ai Sư bà
gặp,
và học hỏi được thêm nhiều kinh nghiệm đa
dạng. Nghe đồn có Sư bà sống ở đó, nhiều
người đến gặp Sư bà xin được giúp đỡ về
những khó khăn gặp phải. Khi họ kể về những
khổ nạn, Sư bà xem như vấn đề đó là của
chính mình. Sư bà lắng nghe và chỉ nói, “Tôi
hiểu. Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp”. Người
ta từ
tạ, biết là những điều khó khăn của mình
rồi
sẽ được giải quyết.
Họ đến gặp Sư bà để xin giúp đỡ với những
vấn đề đang trực diện, nhưng trước sau gì
thì
các chuyện khác lại xảy đến. Cho dù lo được
cho từng trường hợp cá biệt, nhưng Sư bà
thể thấy là cũng không thể giúp họ đến tận
căn bản. Bởi thế, Sư bà tùy nghi dạy cho
họ

 


22 Không có
sông nào để vượt qua
biết nương tựa vào tánh Phật của chính mình,
vào bản tánh sẵn có, cùng dạy họ biết chính
Phật tánh đã hướng dẫn, giải quyết các vấn
đề
cho họ. Có như vậy họ mới thoát ra được
ràng
buộc của luân hồi, nghiệp báo, sống đời
tự do.
Năm 1972, Sư bà dời về thành phố Anyang,
phía nam của Hán thành và lập Trung tâm
thiền Hanmaum (Nhất tâm) đầu tiên. Sư bà
khởi sự dạy mọi người về bản tâm thực sự
của họ và làm thế nào để nương tựa bản tâm.
Nhiều người bị lôi cuốn bởi cách giảng dạy
của Sư bà vì Sư bà chỉ cho họ biết làm
thế
nào để tu tập trong cuộc sống thường nhật,
bất kể họ bận rộn đến như thế nào, bất kể
làm
việc gì, gia cảnh ra sao. Theo thời
gian, Phật
tử ở những vùng xa hơn cũng xin Sư bà mở
thêm những trung tâm thiền Hanmaum trong
địa phương họ.
Cứ như thế, đến năm 2007, đã có mười
lăm chi nhánh ở Đại Hàn và mười chi nhánh
ở ngoại quốc. Sư bà còn là giáo thọ cho
hơn
180 sư cô, nhiều người trong số đó làm
việc
tại trung tâm và giúp đỡ khách đến trung
tâm.
(Thuần Tỉnh dịch)

 



NỘI DUNG
PHẦN I: NHỮNG NGUYÊN TẮC                  25
Chương mt: Những
vấn đề chủ yếu
         27
Chương hai:
Chân lý bất diệt
             34
Chương ba: Tâm và khoa học            58
PHẦN HAI: TRAU DỒI TÂM                   65
Chương bn: Yếu
tính của tâm
            67
Chương năm:
Niềm tin là chìa khóa
          77
Chương sáu:
Quán
Phó thác và quan sát            80
Chương by: Chứng
ngộ
               107
PHẦN BA: ÁP DỤNG LÝ NHẤT TÂM              119
Chương tám:
Cốt tủy của Phật giáo nằm trong
ứng dụng và kinh nghiệm       
121
Chương chín:
Thực hành trong đời sống
thường nhật                124
Chương mười: Tôn
giáo và đời sống
thường nhật                138

 



 



PHẦN I
NHỮNG NGUYÊN TẮC

 



 



Chương mt
Những vấn đề chủ yếu
Ta là ai?
Trên mọi thứ, bạn phải
thực sự biết chính
mình.
“Ta là ai?” và “Ta là gì?” là những câu hỏi
quan
trọng nhất. Có lẽ bạn nghĩ, “Tôi là tôi. Tôi

gì khác chứ?” Nhưng không đơn giản thế.
Làm
sao bạn hiện hữu? Nếu bạn nói rằng cha
mẹ
bạn sanh ra bạn, điều này ngụ ý rằng bạn chỉ

sự kết hợp sinh học của tinh cha và trứng mẹ.
Bạn
chỉ là thế thôi sao? Không! Có một thứ là
bản
thể, gốc rễ của bạn, đó là chân tánh của bạn.
Bạn
phủ nhận gốc rễ này chỉ vì bạn không thể
thấy
nó sao? Kinh nghiệm về gốc rễ này đối với
chính
bạn là việc phải làm khi bạn làm người.

 


28 Không có
sông nào để vượt qua
Toàn
thể vũ trụ hình thành sau khi bạn sinh
ra.
Thế giới hiện hữu, gia đình bạn hiện hữu,

mỗi một vật mà bạn bắt gặp cũng đang hiện
hữu.
Nếu bạn không hiện hữu thì chân lý và thế
giới
này có nghĩa gì với bạn? Cái gì thấy nghe,
ngồi,
đứng, nói năng, phản ứng với hoàn cảnh
vào
bất cứ lúc nào, nơi nào? Bạn phải biết rõ
ràng
chân tánh, nguồn gốc thực sự của bạn.
Thân
xác là một loại vỏ, nhưng có cái gì khác
khiến
nó chuyển động. Thế mà, nhiều người
cảm
thấy rằng thân xác thực sự là “tôi”. Thật ra,
cái
ngã này giống như một bao bố. Khi thân trở
nên
kiệt quệ và sẵn sàng bị ném bỏ, những vật
bạn
chất chứa suốt đời như “cái của tôi” còn
dùng được gì?
Hãy
nhớ rằng xác thịt của bạn không bền
lâu
mà thoáng qua như quần áo thay đổi. Quan
sát
tư tưởng cũng vậy. Trong khi quan sát, phải
biết
rõ cái được gọi là “tôi” chỉ có mặt tạm thời,
bất
thực. Biết rằng cái “tôi” này không thể thoát
khỏi
đau khổ, và sẽ bị tan hoại trong đau khổ.
Nhưng
mọi vật là thế sao? Không! Có chân ngã,
chịu
trách nhiệm thay y phục cũ và mặc y phục
mới.

 


Phần một: Những nguyên tắc 29
Phật là gì?
Chữ “Phật” thường để
chỉ một người giác
ngộ,
nhưng Phật không tùy thuộc vào người
giác
ngộ. Chân lý không tùy thuộc những lời
dạy
của bậc giác ngộ. Dù những lời dạy đó là
cách
tốt nhất để tìm chân tâm; chân lý là chân

bất kể có người giác ngộ hay không. Ngay cả
chữ
“Phật” cũng chỉ là danh từ, bạn phải tìm ra
mình
thực sự là gì. Đó là lý do Phật Thích-ca
Mâu-ni nói, “Thắp lên
ngọn đèn chánh pháp
bằng ánh sáng ngọn đèn
bạn sẵn có”.
Phật
bao gồm từng vật một mà không có dấu
vết
nào của “ta” hay “ta đã làm…” Nếu đức Phật,
Bồ
Tát và những vị chứng ngộ ngự ở trên một
cõi
giới cao, các ngài không bao giờ có thể săn
sóc
khắp pháp giới. Trí óc và mắt thịt của phàm
ngu
không bao giờ có thể hiểu thấu được Phật
thật.
Phật thật không hình tướng, vì thế không

có00 thể so sánh. Không thể nương tựa vào
những
pháp sư, Tổ sư, đại sư, bậc giác ngộ, Bồ
tát
hay chư Phật nào, vì trong chữ “Phật” không

Phật. Nhưng ai đã giác ngộ thì có thể thấy
Phật khắp nơi.
Phật
ở trong tâm bạn. Tất cả chúng sanh, Tổ
sư,
người giác ngộ và đức Phật trùm khắp vũ trụ

 


30 Không có
sông nào để vượt qua

quá khứ, hiện tại, vị lai – tất cả đều ở trong
tâm
bạn. Bạn cố gắng vất vả tìm gì bên ngoài?
Vì bạn có mặt nên Phật
hiện hữu. Hình
bóng
của Phật là hình bóng của bạn, và tâm
Phật là tâm bạn.
Phật tánh là gì?
Phật
tánh là đời sống căn bản và vĩnh cửu của
bạn,
và là bản thể bao trùm toàn thể vũ trụ. Tuy
nhiên,
hầu hết người ta không nhận ra bản thể
này
đã có sẵn trong họ. Nếu bạn ngộ được Phật
tánh
trong bạn, ngay lúc đó bạn thành Phật.
Phật
tánh có trước trời đất, bất diệt và bất tử,
cả
khi vũ trụ sụp đổ và không gian tự biến mất.
Phật
tánh bao gồm mọi hiện tượng hữu hình
hay
vô hình trong vũ trụ, và Phật tánh ở ngay
trong
mỗi con người. Như thế, trong mỗi chúng
ta,
có khả năng bẩm sinh săn sóc mọi vật, hữu
hình lẫn vô hình.

Phật tánh trong mọi sinh vật, và mọi sinh
vật
là Phật sẵn có. Thường người ta nghĩ rằng,
sau
khi trèo non vượt suối và trải qua nhiều khó
khăn,
họ có thể tìm Phật tánh ở một nơi xa lạ
nào
đó. Nhưng không đúng vậy, kho tàng chân
thật ở trong bạn.

 


Phần một: Những nguyên tắc 31

thể thành Phật ngay dù bạn không biết gì
cả.
Ai ai cũng có thể thành Phật. Nếu kho tàng
chân thật được chôn dấu
nơi nào xa xôi khó
đến,
làm sao chúng ta có thể nói rằng mọi người
cùng
có Phật tánh như Phật? Chân lý mà Phật
dạy ứng dụng cho mọi
người mọi vật.
Phật pháp là gì?
Phật
pháp là chân lý và nguyên tắc nhờ đó
mọi
thứ vận hành. Điều này gồm những cõi hữu
hình,
vô hình, và tất cả chúng sanh đều ở trong
đó.
Đó là sự thật mà tất cả chư Phật đã giác ngộ
và dạy từ ngàn xưa.
Phật
pháp chỉ chúng ta mục đích cuộc đời và
dạy
chúng ta Đạo. Nếu không biết mình là ai,
thì
chúng ta không biết dựa vào đâu, hay ngay
cả
tại sao mình sống. Phật pháp chỉ chúng ta
biết mình là ai và cuộc
đời là gì.
Phật
pháp không bao giờ tàn lụi như sự có
mặt
của con người, vì nó hoạt động xuyên qua
cuộc
sống hằng ngày của mọi sinh vật từng phần
một.
Phật pháp không bị mau diệt như ba cõi, vì
hoạt
động của ba cõi chính là Phật pháp. Nhìn
theo
cách khác, Phật là đời sống vĩnh hằng mà

mọi hình thức tồn tại, và Pháp là những tư
tưởng
và hành động của những đời sống này.

 


32 Không có
sông nào để vượt qua
Thật
không dễ gặp được cốt tủy của Phật
pháp,
ngay cả hằng triệu kiếp, không phải vì
Phật
pháp khó hiểu, mà vì tâm người làm nó
khó.
Dù có nhiều bài giảng cao siêu và khó trên
thế
giới, nhưng Phật pháp vĩ đại không phải vì

cao siêu và khó, mà vì nó đơn giản và dễ chỉ
chân lý cho mọi người.
Phật giáo là gì?
Phật
giáo hoạt động khắp nơi và bao trùm
mọi
vật không giới hạn. Hãy ví dụ chữ Phật
giáo
bằng tiếng Hàn, Bulgyo. Âm Bul đầu, chỉ
cho
nguồn căn bản của mỗi cuộc sống, gồm
cả
ngọn cỏ, và âm thứ hai gyo, chỉ cho sự học
hỏi
lẫn nhau, chúng ta tương giao qua tiếng nói,
tâm
và hành động. Vì thế chữ “Phật giáo” nghĩa

tương giao với nhau qua bản thể, qua bản thể
của
cuộc sống, và qua đó lắng nghe nhau, học
hỏi
lẫn nhau. “Phật giáo” là một mô tả về cách
vận
hành của toàn thể vũ trụ và cũng là một
giải
thích về chính chân lý. Tôn giáo, về cơ bản
không
quan trọng, cốt tủy của những bài pháp

bản thể của muôn vật hiện hữu bên trong,
không ở bên ngoài.
Mục
đích học Phật là khám phá ta là ai. Khám
phá
“ta là ai” nghĩa là trở về bản thể. Tu tập Phật

 


Phần một: Những nguyên tắc 33
giáo
là tin vào chân ngã của mình, không phải

“tôi” nhãn hiệu, mà chúng ta lầm là bản tánh
của
mình. Khi chúng ta quên cái “tôi” này, thì
chân ngã luôn luôn có
mặt của chúng ta, sẽ
chiếu sáng.

 


Chương hai
Chân lý bất diệt
Hanmaum
Han
nghĩa là một, vô hạn, kết hợp và ma-
um
là tâm. Hanmaum là bản tâm không thể
nghĩ
bàn, không thể thấy, vượt trên thời gian

không gian, vô thủy vô chung. Nghĩa là tất
cả
tâm, chúng sanh, thế giới, và vũ trụ được
liên
kết và đang cùng vận hành như một. Nói
cách
khác, Hanmaum – nhất tâm – bao gồm
toàn
thể vũ trụ và tất cả sinh vật trong nó.
Mỗi
mỗi sinh vật và sự vật trong vũ trụ có
sẵn
Phật tánh vô thủy, hiện tiền và sẽ còn mãi
mãi vô chung.
Phật
tánh là duy nhất, vì thế là nhất tâm.

 


Phần một: Những nguyên tắc 35
Nó rộng lớn không thể
nghĩ bàn, vì thế là
nhất tâm.

không phải là một cá thể, nhưng liên kết
toàn
thể, trong nó tất cả đang cùng vận hành,
vì thế là nhất tâm.
Muôn vật đến từ nó, vì
thế là nhất tâm.
Tâm
của tất cả sinh vật trong thế giới là một.

bản, không có “anh” hay “tôi” tách rời riêng
ra.
Đời sống vốn đã là một, đời sống vốn đã là
Phật.
Tâm của tất cả sinh vật đang hoạt động
với
nhau như một, vì thế được gọi là nhất tâm.

mỗi sinh vật có thân xác riêng, chúng vốn
đã không phải là hai.
Toàn
thể vũ trụ được nối kết trực tiếp đến
bản tâm mọi người và
mọi sinh vật. Mọi vật
hoạt
động và vận hành trong thế giới đã sẵn
sàng
nối kết với sự thành hình của chúng ta.
Mọi
vật trong toàn thể vũ trụ, gồm cả cõi hữu
hình
và vô hình, được nối kết và cộng thông
như một. Không vật nào
hiện hữu tách rời
khỏi
vật khác, tâm của tất cả Phật là tâm sẵn

của bạn, và pháp của tất cả Phật là pháp của
bản
tâm và cuộc sống hằng ngày của bạn. Nhất
tâm
nối kết mọi vật như một, đúng như cùng
dòng điện thắp sáng đèn
này và đèn khác.

 


36 Không có
sông nào để vượt qua
Chủ nhân Không
Chủ
nhân Không là bản tâm mà mỗi chúng
ta
có sẵn, và tâm được kết nối trực tiếp đến mỗi
sự
vật. Qua sự kết nối này, Chủ nhân Không
hoạt động cùng với mọi
vật như một.
Chủ nhân Không là bản
thể thực của tôi.
Thân
và ý của tôi giống như cành và lá mọc ra
rồi
biến mất. Chủ nhân Không là rễ tạo thành
cành
và lá mới, khi những cái cũ gẫy và rơi rụng.
Nếu
tôi là trái, Chủ nhân Không là cuống giữ
vững
trái. Nếu tôi là cuống, Chủ nhân Không

cành để trái đong đưa. Nếu tôi là cành, Chủ
nhân
Không là thân mà cành từ đó mọc. Nếu
tôi
là thân, Chủ nhân Không là rễ, rễ là bản thể
của
cây – tất cả thân, cành, lá, và trái đến từ nó.
Cũng
thế, tất cả tư tưởng, mọi hành động và
tất
cả công đức của tôi khởi lên từChủ nhân
Không.
Tại
sao lại gọi là Juingong -Chủ nhân Không?
Đó
là người tạo tác, vì thế gọi là chủ nhân, và
hoàn
toàn trống rỗng, luôn thay đổi, không
hình
dáng cố định, đó là không. Như thế, Chủ
nhân
Không có nghĩa bản thể, yếu tính cơ bản
của
bạn, đang luôn thay đổi và biểu hiện. Yếu
tính
của bạn dựa trên Chủ nhân Không. Bạn

gì trước khi cha mẹ sanh ra? Một con người

 


Phần một: Những nguyên tắc 37
không
chỉ là sự kết hợp giữa tinh dịch và trứng,
phải cóChủ nhân Không
kết hợp vào nữa.
Cuộc
sống của bạn vàChủ nhân Không giống
như một cây sống được
nhờ rễ. Tuy nhiên,
đừng
nghĩ Chủ nhân Không như vật gì cố định

tĩnh tại như rễ cây. Chủ nhân Không là bản
thể
của bạn và là người tạo tác mọi vật, vì thế
còn
được gọi là Phật. Như thế nếu bạn nhận ra
Chủ
nhân Không, bạn cũng sẽ biết Phật thực
sự là gì.
Bạn
có thể gọi Chủ nhân Không là “cha” hay
“mẹ”.
Cũng thế, bạn có thể gọi là “chủ nhân của
tâm”,
“tâm bình thường”, “tịnh thủy”, “nước ban
sự
sống”, hay “cột trụ của tâm”. Bạn có thể gọi
Chủ
nhân Không là “Đấng tạo tác mà không sở
hữu”,
hay bạn có thể gọi là “Phật A-di-đà” hay
“Phật
Bổn Tôn”. Bạn có thể gọi là Thượng đế
hay
“tình yêu của tôi” vì nó là bản thể. Không
bao giờ có thể định hình
Chủ nhân Không vì

có thể trở thành mọi thứ. Chủ nhân Không
là cha mẹ mà cũng là
con cái, người cao cả
nhất
cũng như người thấp hèn nhất. Chủ nhân
Không
là chân ngã dẫn dắt bạn, dù gọi là gì đi
nữa. Chủ nhân Không là
“yếu tính chân thật
của tôi” và “tâm của
tâm tôi”.
Chủ nhân Không bất
sanh bất diệt. Chủ
nhân
Không là chân ngã vô hạn và vĩnh cửu,

 


38 Không có
sông nào để vượt qua
không
thể trông thấy bằng nhục nhãn và không
thể
nhận biết bằng tư tưởng. Nó không bao giờ
yếu
ớt và tiêu diệt vì nó là thanh tịnh tuyệt đối

có năng lực vĩ đại của trí tuệ sáng chói. Nó là
chân
ngã có khả năng vô hạn. Phàm ngu hiện
hữu
trong những hình dáng khác nhau, với tên
khác
nhau, ở trình độ khác nhau, và sanh ra
rồi
chết đi. Tuy nhiên, Chủ nhân Không cũng
gọi
là Phật hay “Phật sẵn có” chỉ là nó, ngay cả
khi
một trở thành mười ngàn và mười ngàn trở
thành
một. Qua Chủ nhân Không, phàm ngu
và Phật gặp nhau, và
không phải là hai.
Chủ
nhân Không không hiện hữu nơi nào
khác.
Người muốn tìm sẽ tìm ra trong chính
mình.
Khi chúng ta nấu ăn, chúng ta sửa soạn
vật
liệu, kết hợp chúng, và làm thành bữa ăn
ngon
lành. Cũng thế, trong cuộc sống khi bạn
muốn
và cần, chân tánh của Chủ nhân Không
sẽ
biểu lộ trong đời sống thường nhật của bạn.
Chủ
nhân Không là một lò nung khổng lồ,
luôn
luôn hoạt động với năng lực tinh thần sâu
xa
và chân thật của tất cả chư Phật, gồm tất
cả
cõi hữu hình và vô hình. Lò nung này nằm
trong
bạn. Giống như sắt tan chảy trong lò, lò
này
biến những giọt nước mắt thành lòng trắc
ẩn,
và tất cả khổ đau được tái sanh thành lòng
biết
ơn. Bất cứ tai họa hay nghiệp đau đớn nào

 


Phần một: Những nguyên tắc 39
cũng
chỉ như bông tuyết trước nó. Chủ nhân
Không là bí nhiệm sâu
xa của tâm mà mọi
người
được phú cho, là năng lực lạ thường của
Phật
tánh mà mọi sinh vật đều có. Đây là đức
hạnh nhiệm mầu của Chủ
nhân Không.
Bạn không nên nghĩ Chủ
nhân Không như
cái
ngã tách biệt, cá nhân thuộc về một mình
bạn.
Chủ nhân Không nghĩa là toàn thể. Chủ
nhân Không bao gồm và
giữ vững mọi vật
trong
vũ trụ, và săn sóc mọi vật trong tất cả cõi
hữu
hình và vô hình. Đây là Chủ nhân Không.
Làm sao có thể phân
chia Chủ nhân Không
của tôi và của bạn?
Chân thực tại của tôi
Một con người là kết
quả của ba thứ: bản
thể
vĩnh cửu kết hợp với thân xác và ý thức. Ba
thứ này hoạt động hài
hòa với nhau.
Tình trạng trước khi
tư tưởng xuất hiện,
hành
động khởi lên tư tưởng, và thân cùng làm
việc
như một. Đây gọi là “hoạt động như một
tâm”.
Yếu
tính của Chủ nhân Không là trong hoạt
động của bản thể vĩnh
cửu kết hợp với ý và
thân.
Ba thứ này chia sẻ mọi vật với nhau, hỗ
trợ nhau và sống như
một. Chủ nhân Không

 


40 Không có
sông nào để vượt qua
này
có khả năng đưa ra và đem vào mọi vật.
Cái
ngã hữu hình là dụng cụ vật chất của cái
ngã vô hình. Chủ nhân
Không không hình
tướng
và không thể nhận biết nhưng nó là yếu