Lưu trữ hàng tháng: Tháng Một 2015

TÂN XUÂN, THÔNG ĐIỆP THƠ Minh Đức Triều Tâm Ảnh

TÂN XUÂN, THÔNG ĐIỆP THƠ
Minh Đức Triều Tâm Ảnh
Thơ là phải chảy theo
dòng sông sự sống
Thấy thực rong bèo
Lá rác cuộn về Đông
Lại có con trăng lặng
lẽ chiếu trên dòng
Và thấy cả trăm bờ
nhân sinh xao xác mộng
Thơ phải rút ruột tế
bào óc tim
Nói lên nỗi niềm bi
thống
Chung thân phận hữu
tình
Trôi nổi tử sinh luân
Chúng sanh đau vì vụng
dại, mê lầm
Như con trẻ chưa lớn
khôn
Chưa biết gì về nhân
về quả
Thơ phải đứng lên từ
ưu tư trăn trở
Đừng tự huyễn hoặc
mình
Không rỗng mỹ từ suông
Xuân có niềm vui thì
xuân có nỗi buồn
Đào mai nở bao đời đâu
có mới!
Thơ phải đi chân đất
Bước vào những xó đời
u tối
Để thấy thực tâm, thực
cảnh gốc duyên sinh
Tà ác, dối gian do bản
ngã quên mình
Chúng đồng khởi
Vô minh bít bùng không
thấy lối
Thở hơi thở nhiễm ô
Nhân sinh hấp hối
Cánh bướm bên này
Vỗ bão cuốn bên kia
Hiệu ứng sát-na tâm
vạn dặm đôi hia
Muốn cứu độ
Thì mắt xanh không còn
rây bụi bẩn
Thơ, nếu chỉ thuần là
cảm xúc
Thì thường là ngu ngơ,
lẩn thẩn
Phải có đuốc Thế Tôn
dẫn lối, rọi đường đi
Đừng tự mãn, kiêu căng
kinh luận, kiến tri
Khi ba độc còn rỉ tươm
tập đế
Chữ nghĩa bọt bèo, văn
chương kể lể
Đại học, hàn lâm, bác
lãm có gì hay!
Thơ phải ngát hoa
hương giải thoát ở bờ này
Cho khóm đá, cụm rêu
cũng thấy mình an lạc
Đừng bỏ cuộc, thơ ơi!
Cùng ta nhắp chung trà
đạm bạc
Cùng khổ nạn lên vai
Vác chân thực ra đi
Đừng mặt nạ bao che
danh tướng hữu vi
Rồi cổ suý, tán dương
Những trò chơi quá
nhiều tục luỵ
Người tu học và thơ
Như lưỡi kiếm trần
tuốt vỏ
Chẳng chùn tay phiền
não, ma vương
Là bạn, là thù, chúng
khéo nguỵ trang
Hoặc núp bóng dưới
những điện thờ tôn kính
Hoặc ẩn giấu với nghĩa
danh từ thiện
Tổ chức, họp đoàn,
biểu diễn xênh xang
Nào đại hội triển
khai!
Nào Như Lai sứ giả lên
đàng!
Lễ lượt tưng bừng,
hoằng dương đại pháp!
Ta phải thấy rõ bản
lai chân diện mục
Chẳng hèn ươn, chẳng
thoả hiệp bao giờ
Lặng lẽ, cô đơn, vĩnh
cửu một trời thơ
Sừng tê giác độc hành
Không quê hương, sử
lịch
Không tuổi, không tên
Không rêu rao đại bi,
lợi ích
Như trời trăng muôn
thuở vẫn tịch nhiên
Rừng vắng thanh u,
hang đá toạ thiền
Cùng mù sớm, sương
khuya
Cùng cỏ cây hoang dã
Thơ, chữ, non sâu cùng
ta đều là hành giả
Thông điệp từ lòng,
đốm lửa bập bùng đêm
Thật tế lý địa
Chẳng gì bớt, chẳng gì
thêm
Thơ thấy thực một lần
Là muôn xuân, vạn đại!
Xuân 2015
Minh Đức Triều Tâm Ảnh