Chuyên mục lưu trữ: Sưu Tầm

Cậu bé hàng xóm của tổng thống Mỹ và câu chuyện thức tỉnh thế giới

Trên mạng Wechat ngày 11 tháng 10 có đăng tải một bài viết với tiêu đề “Câu chuyện chân thực của một cậu bé người Mỹ và một bà mẹ người Mỹ: Xem xong sẽ làm bạn mất ngủ cả đêm.”

Lăng mộ hàng xóm của Tổng thống Grant

Bên bờ sông Hudson ở New York, cách lăng mộ của vị Tống thống đời thứ 18 của nước Mỹ Ulysses S. Grant chưa tới 100 mét, có một ngôi mộ của một cậu bé. Bên cạnh ngôi mộ có một tấm biển bằng gỗ, ghi lại một câu chuyện như sau:

Ngày 15 tháng 7 năm 1797, có một cậu bé 5 tuổi bất hạnh bị rơi xuống vách núi và tử vong. Cha mẹ cậu bé vì quá đau thương, tuyệt vọng nên đã xây một ngôi mộ ngay ở cạnh nơi cậu bé đã qua đời.

Sau đó vì tình hình kinh tế gia đình khó khăn, cha cậu bé đã bất đắc dĩ phải chuyển nhượng mảnh đất này, tuy nhiên, bản hợp đồng có kèm theo một yêu cầu đặc biệt cho người chủ mới: hãy vĩnh viễn lưu giữ lại phần đất nơi đặt ngôi mộ của cậu bé.

Người chủ nhân mới đồng ý với điều kiện này và viết nó vào trong điều khoản hợp đồng. 100 năm qua đi, mảnh đất này chuyển đổi bán cho rất nhiều người, nhưng phần mộ của cậu bé vẫn được giữ nguyên ở đó.

Năm 1897, mảnh đất được lựa chọn để đặt làm lăng mộ yên nghỉ của Tổng thống Ulysses S. Grant, nhưng điều khiến nhiều người xúc động hơn nữa là mộ phần của cậu bé vẫn được giữ lại ở đó và trở thành lăng mộ hàng xóm của Tổng thống Grant.

Lại 100 năm nữa qua đi, đến tháng 7 năm 1997, nhân dịp kỷ niệm 100 năm nhân ngày xây dựng lăng mộ của Tổng thống Grant, thị trưởng thành phố New York đã tới đây để tưởng nhớ ông đồng thời cho tu sửa lại phần mộ của cậu bé. Chưa dừng lại ở đó, ông còn đích thân tự tay viết câu chuyện này lên phần mộ của cậu bé để nó có thể lưu truyền lại đời đời cho hậu thế.

Một hợp đồng kéo dài 200 năm đã cho chúng ta thấy một đạo lý làm người rất đơn giản: Khi đã hứa, nhất định phải giữ lời.

Cau be hang xom cua tong thong My va cau chuyen thuc tinh the gioi

Câu chuyện về một bà lão

Mùa đông năm 1935 là khoảng thời gian mà nền kinh tế của nước Mỹ tiêu điều nhất. Không khí ảm đạm bao trùm toàn bộ thành phố New York…

Vào một đêm lạnh giá giữa tháng 1/1935, một phiên tòa được tổ chức trong khu phố nghèo nhất New York. Đứng ở vị trí thẩm phán là ngài thị trưởng đáng kính của thành phố, ông Fiorello LaGuardia, và bên dưới bục là một bà lão đã gần 60 tuổi, áo quần cũ rách cùng với dáng vẻ sầu não. Gương mặt tiều tụy của bà hiện lên vẻ xấu hổ, bà đã bị buộc tội vì lỡ ăn cắp một ổ bánh mì.

Fiorello LaGuardia hỏi bà: “Bị cáo, bà bị tố là đã lấy trộm bánh mì, có đúng vậy không?”

Bà lão cúi đầu, ngập ngừng trả lời: “Vâng, thưa quý tòa, thực sự tôi có ăn cắp.”

Thẩm phán lại hỏi: “Động cơ để bà ăn cắp bánh mì là gì, là vì đói quá à?”

“Dạ vâng.” Bà lão ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn vào vị quan tòa rồi nói: “Nhưng nếu chỉ vì đói thì tôi đã không làm như vậy, tôi cần bánh mì để nuôi ba đứa cháu đã mất cha mẹ của mình, đã mấy ngày nay chúng chưa được ăn gì. Chúng thực sự rất đói… Tôi không thể đứng nhìn chúng chết đói được…” Nói đến đây bà bật khóc.

Sau khi nghe xong những lời thú tội của bà lão, đám đông trong phòng xử án bắt đầu rì rào bàn luận. Ngài thẩm phán gõ chiếc dùi xuống bàn, nói một cách nghiêm khắc: “Yên lặng, sau đây tòa tuyên án.”

Thẩm phán quay sang bà cụ: “Bị cáo, chúng tôi cần làm việc một cách công bằng, chấp hành theo pháp luật. Bà có hai sự chọn lựa: hoặc là bị phạt 10 USD hoặc là chịu 10 ngày tạm giam. Bà chọn cái nào?“

Bà lão với vẻ mặt đầy đau khổ và hối hận: “Thưa ngài thẩm phán, tôi phạm tội, tôi chấp nhận chịu phạt. Nếu tôi có 10 USD thì tôi đã không đi ăn cắp bánh mì. Tôi chấp nhận bị tạm giam 10 ngày, nhưng ba đứa cháu nhỏ kia của tôi thì ai sẽ chăm sóc chúng đây?”

Ngài thị trưởng khẽ mỉm cười. Ông rút trong túi ra 10 đô-la và bỏ vào chiếc mũ nổi tiếng của mình.

“Đây là 10 đô-la tiền phạt, bà đã được tự do!” Nói xong, ông hướng cặp mắt về phía những người đang tham dự phiên tòa: “Và bây giờ, xin mỗi người hãy nộp 50 cent tiền phạt, đây là tiền phạt cho sự lạnh lùng của chúng ta, phạt vì chúng ta đã sống ra sao mà để cho một cụ già đáng tuổi cha tuổi mẹ mình phải đi ăn cắp bánh mì để nuôi cháu.”

Tất cả mọi người trong phiên tòa đều kinh ngạc, tròn mắt nhìn thị trưởng LaGuardia. Cả phiên tòa bỗng nhiên yên lặng lạ thường, cảm giác như có một chiếc kim rơi xuống đất cũng có thể được nghe thấy. Một lát sau, tất cả những người tham dự đều lặng lẽ đứng dậy, móc trong túi ra 50 cent và để vào mũ của ngài thị trưởng.

Về lý mà nói, việc một bà cụ già nghèo bị phạt vì tội ăn cắp bánh mì, có liên quan gì tới những người ngoài khác? LaGuardia đã nói rất rõ ràng – là chi phí phải trả cho sự lạnh lùng của chúng ta.

Con người ta không phải là một sinh mệnh cá thể độc lập mà còn có sự tương tác với nhau và phải tự giác tuân theo những quy ước nhất định thì mới có thể sinh sống một cách hài hòa. Người biết trân trọng thỏa thuận đó mới là người cao quý, và người biết trả phụ phí cho sự lạnh nhạt thờ ơ của mình mới là người sáng suốt. Thế nhưng con người trong xã hội hiện nay thật sự quá lạnh lùng tàn nhẫn, và có lẽ đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ phải trả giá cho sự tự tư đó của mình…

Có phải cái bình của bạn đã đầy

Có phải cái bình của bạn đã đầy

Một vị giáo sư đứng trên bục giảng của lớp Triết học với một vài món đồ đặt phía trước. Khi lớp học bắt đầu, không nói lời nào, ông cầm lên một cài bình lớn và trống rỗng và bỏ những quả bóng golf vào trong đó. Thế rồi ông hỏi các sinh viên rằng, có phải cái bình đã đầy? Các sinh viên đồng ý là cái bình đã đầy.
Vị giáo sư lại cầm lên một hộp thạch anh và đổ chúng vào trong cái bình. Ông lắc nhẹ cái bình và những hạt thạch anh lăn vào các khoảng trống ở giữa các quả bóng golf. Rồi ông lại hỏi sinh viên là cái bình có đầy không? Họ đều đồng ý là cái bình đã đầy.
Sau đó vị giáo sư cầm một bao cát lên và đổ nó vào trong bình. Lẽ đương nhiên là cát đã lấp đầy mọi thứ khác. Một lần nữa ông lại hỏi sinh viên là cái bình có đầy không? Các sinh viên đều đồng ý là nó đã đầy.

Vị giáo sư lấy ra hai lon nước giải khát từ dưới bàn và rót tất cả vào trong bình, và nó đã lấp đầy khoảng trống giữa các hạt cát một cách hiệu quả. Các sinh viên cười rộ lên.
– Bây giờ, – vị giáo sư nói, khi tiếng cười đã lắng xuống – tôi muốn các bạn ý thức được rằng cái bình này miêu tả cuộc sống của chính các bạn. Những quả bóng golf là những thứ quan trọng: gia đình của bạn, con cái của bạn, sức khỏe của bạn, bạn bè của bạn, và những đam mê của bạn – những thứ mà nếu mọi cái khác bị mất đi thì chỉ còn lại chúng, cuộc sống của bạn vẫn tràn đầy. Những hạt thạch anh là các thứ khác như là nghề nghiệp của bạn, nhà của bạn, xe hơi của bạn… Cát là những thứ khác nữa, những thứ nhỏ nhặt…

Ngừng một chút, ông thong thả nói tiếp:
– Nếu các bạn bỏ cát vào trong cái bình trước tiên, ông ta tiếp tục, thì sẽ không còn chỗ cho những hạt thạch anh và những trái bóng golf. Điều tương tự sẽ xảy ra đối với cuộc sống của bạn. Nếu bạn dành tất cả thời gian và năng lượng của mình vào những thứ nhỏ nhặt, thì bạn sẽ không còn thời gian dành cho những thứ quan trọng đối với bạn nữa. Hãy chú ý đến những thứ trọng yếu đối với niềm hạnh phúc của bạn. Hãy vui đùa với con cái. Dành thời gian để kiểm tra sức khỏe. Dẫn người bạn đời của mình đi ăn bữa tối ở bên ngoài. Dành chút thời gian để dọn dẹp nhà cửa, sửa chữa những thứ đã bị hỏng ở trong nhà. Trước hết bạn hãy quan tâm đến những quả bóng golf, những thứ thật sự đóng vao trò quan trọng đối với bạn. Thiết lập vị thế ưu tiên cho chúng. Phần còn lại chỉ là cát.
Khi ông đã kết thúc, có một sự yên lặng sâu lắng ở trong lớp học. Thế rồi, một trong số các sinh viên đã đưa tay lên xin hỏi:

– Thưa thầy, vậy thì nước giải khát biểu hiện cho cái gì?

Vị giáo sư mỉm cười:
– Tôi rất vui khi bạn hỏi điều này. Nó chỉ để chỉ cho các bạn thấy rằng, bất luận cuộc sống của bạn dường như đã bận rộn đến mức nào, vẫn luôn có chỗ cho một vài ly nước giải khát.

 

Tazzy Corner

Nguồn: vr–zone.com

Tờ giấy bạc

Tờ giấy bạc

Một diễn giả nổi tiếng bắt đầu bài thuyết trình của mình bằng cách đưa lên một tờ giấy bạc 20 đô-la. Trong căn phòng có 200 người, ông ta hỏi:

– Ai trong các bạn thích tờ giấy bạc 20 đô-la này?

Nhiều bàn tay đưa lên.

Ông nói:

– Tôi sẽ tặng tờ giấy bạc này cho một người trong số các bạn, nhưng trước tiên, hãy để tôi làm điều này đã.

Ông bắt đầu vò tờ giấy bạc. Rồi ông ta lại hỏi:

– Ai vẫn còn thích tờ giấy bạc này?

Nhiều cánh tay đưa lên cao.

– Tốt, vị diễn giả đáp lại, và điều gì xảy ra nếu tôi làm như thế này?

Nói rồi ông thả tờ giấy bạc xuống nền nhà và dùng giày của mình chà xát nó trên nền nhà. Rồi ông nhặt nó lên, bây giờ tờ giấy bạc đã bị nhàu nát và dơ bẩn. Và ông hỏi:

– Bây giờ có ai vẫn còn thích nó không?

Nhiều cánh tay vẫn còn đưa lên.

Vị diễn giả nói tiếp:

– Thưa các bạn, các bạn đã học được một bài học rất có giá trị. Bất kể là tôi đã làm gì với tờ giấy bạc này, bạn vẫn thích nó vì nó đã không bị giảm đi giá trị sử dụng. Nó vẫn đáng giá 20 đô-la. Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta đã bị rơi ruống, đã bị nhàu nát và bị nhiễm bẩn bởi những quyết định chúng ta đưa ra và những hoàn cảnh đến với chúng ta. Đôi khi chúng ta có thể cảm thấy rằng chúng ta vô dụng. Nhưng, dù điều gì đã xảy ra và sẽ xảy ra đi nữa, bạn vẫn không bao giờ mất đi giá trị của mình, dơ hay sạch, bị nhàu nát hay được gấp cẩn thận, bạn vẫn là vô giá đối với những ai yêu thương bạn. Giá trị cuộc sống của chúng ta không phải đến từ những gì ta có, những người ta quen biết, mà là bởi chúng ta là ai. Bạn rất là đặc biệt, đừng quên điều đó. Hãy truyền thông điệp này đến những ai bạn quan tâm, ngay cả người đã gởi thông điệp này đến cho bạn. Bạn sẽ không bao giờ biết được những năng lực khi thông điệp này đến được với những trái tim đau khổ, và niềm hy vọng mà nó có thể đem đến cho những người đó. Hãy luôn biết ơn những niềm hạnh phúc mà bạn đã và đang có được, và hãy quên đi những khổ đau, phiền muộn.

Món quà của con gái

Món quà của con gái

Chuyện kể rằng, cách đây không lâu có một người đàn ông đã phạt đứa con gái năm tuổi của ông vì phí phạm một cuộn giấy gói màu vàng đắt tiền. Điều kiện kinh tế của gia đình ông ta lúc ấy hơi khó khăn, và ông ta bực mình vì em bé đã dùng cuộn giấy vàng ấy để trang trí một cái hộp nhỏ rồi đặt nó dưới cây Giáng sinh.

Tuy nhiên, vào sáng hôm sau đứa con gái nhỏ đã mang hộp quà ấy đến tặng người cha và nói:
– Thưa cha, món quà này con dành cho cha.
Lúc ấy, người cha cảm thấy bối rối vì sự phản ứng mạnh mẽ thái quá của ông ta trước đó, nhưng rồi sự bực tức của ông lại bùng lên một lần nữa khi thấy cái hộp trống không. Ông ta mắng con bé với giọng gắt gỏng:
– Này con, khi con muốn tặng cho ai một món quà thì phải có cái gì đó ở bên trong gói quà chứ?
Đứa bé ngước mắt nhìn người cha và nói trong nước mắt:

– Ồ không, thưa cha, đây không phải cái hộp rỗng, vì con đã thổi những nụ hôn của con vào trong đó cho đến khi nó đầy mới thôi.

Người cha vô cùng xúc động khi nghe con gái nói vậy. Thế là ông ta quì gối xuống, ôm đứa con gái bé bỏng vào lòng và xin lỗi về sự bực tức không đáng có của mình.
Không lâu sau đó, một vụ tai nạn đã cướp đi mạng sống của em bé. Kể từ đó, người cha giữ cái hộp màu vàng ấy bên cạnh giường ngủ của mình cho đến suốt đời. Và mỗi khi thất vọng hay phải đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống, ông luôn mở cái hộp và lấy ra một nụ hôn trong tưởng tượng rồi nhớ lại tình thương yêu của đứa con gái bé bỏng đã đặt vào đó.

Trong hiện thực của cuộc sống, hẳn là mỗi chúng ta đều đã từng được tặng một cái hộp màu vàng chứa đầy tình thương yêu không điều kiện và những nụ hôn từ con cái hay cha mẹ của chúng ta, từ những người thân trong gia đình và bạn bè. Họ giống như những thiên thần, những người đã giúp chúng ta đứng vững trên đôi chân của mình khi đôi cánh của ta không còn bay được nữa. Thế đấy, tình thương yêu là một tài sản vô hình quý giá nhất mà mỗi người chúng ta cần phải biết trân quí.

 

Liberty Town

Nguồn: www.emmitsburg.net