Chuyên mục lưu trữ: Văn Dũng

Thơ Con Gái

Thơ Con Gái

Về Thôi

Về thôi

Quá khứ ngủ yên
mồ chôn hai kẻ hồn điên
…..nửa đời

Về thôi

Nước mắt hay trôi
Ngược dòng lệ cũ
Chơi vơi tâm lòng

Về thôi

Cái cũ long đong
Giang tay khỏa lấp
Nỗi lòng nay mai

Về thôi

Chờ đợi những ai
Mắt sầu để lọt
Tâm ai vô hồn

Về thôi

Đôi mắt u sầu
Mi vương rớm lệ
Biết đâu tuôn dòng

Về Thôi

Hai lúc đục trong
Lúc ngang lúc ngửa
Khi thong dong cười

Về Thôi

Tiếng nấc trên môi
Gạt ngang lệ thẫm
Đôi môi thôi sầu

Về Thôi …..

 

Hẹn Gặp

Những buổi chiều tắt nắng

Hẹn Gặp

Đôi tình nhân quán vắng công viên

Hẹn Gặp

Cơn mưa rào đến độ triền miên
Cho em nấp dưới trời giông ý nghĩa
Hẹn Gặp

Buổi bình minh ánh mặt trời sắc tía
Hiếm hoi em đứng nhặt những hồn thơ
Hẹn Gặp Lại em

Cho cả những ngu ngơ
Em lạc lõng giữa muôn dòng thô bỉ

Hẹn Gặp Em

Khi em còn ích kỷ
Ôm mặt trời rực nóng vào tim

 

Đừng

Lặng im chỉ để nghe hồn đá
Đập vách tường lẫn xối xả của mưa

Đừng

Lặng im chỉ nghe tiếng lưa thưa
Con tim khóc nhẹ nhàng trong lồng ngực

Đừng

Lặng im chỉ để nghe thổn thức
Nấc lịm dần trong giấc ngủ còn non

Đừng

Lặng im chỉ nghe tiếng héo hon
Trong nước mắt thì thào em bé nhỏ

Đừng

Lặng im khi môi rưng bày tỏ
Chút muộn phiền tan biến thấm trong tim

Có Hai Màu Nước Mắt

Anh không nhìn thấy đó ư?

Hai màu nước mắt

Sáng đục – trong
Đêm tối cũng lạnh lùng

Ôi ẩn chứa cái màu của bao dung
Dấu trong nó sự vô tình cấu xé
Anh không nhìn thấy Ư?
Cái màu của tinh thể
Long lanh long lanh
Hạt bụi dưới đáy vô cùng
Ép cho đầy những giọt nước mông lung
Em chắt hết ngọt ngào và chua xót
Đựng trong chai thủy tình
Ôi cuộc đời thời gian
Ta đang còn vặn cót
Dừng lại đi

Độc Cô Hồn

Phiến đá buồn ôm hồn ai cô độc
Vấn khăn tang cho ảnh ảo vô thường
Rêu phong rủ quyện màu thâm tàn lộc
Bện vòng vo cái tro bụi kiếp trần .

* * *

Bóng ma đi hồn đá cũng phân vân
Kẻ đến tiếp ngồi khóc sầu lặng lẽ
Bóng đã xa hồn đá thành đơn lẻ
Vấn tang mình trơ trọi chốn rừng phong

Dừng Chân

Mải miết tìm mải miết phiêu diêu
Ta tạm ghé chốn tiêu điều lánh trụ
Bước chân kia giờ không còn chống cự
Cái lăng loàn thế giới bủa quanh

Ôi cuộc đời đã tan những màu xanh
Và lắng xuống thứ vô hình cố úa
Ta nằm im để vờ như tắt thở
Trói buồn rầu trăn trở bấy lâu

Ôi cuộc đời sao phải nhắc cái sầu
Ta chống phá quật cường bằng tiếng hát
Tiếng cõi lòng tưởng chừng như vỡ nát
Oà khóc chi cho khúc hát bi trần

Ôi cuộc sống có nhiều nỗi phân vân
Ta cứ hỏi và ta mải miết hỏi
Ta bắt ép cuộc đời chôn tiếng gọi

Tiếng yêu thương đang xé nát cõi lòng…

 

Vô Thường !

Ngả lưng nằm trong đám quẩn quanh

Buôn tiếng nói mua dăm lời thú tội

Ta nghe ….

Vồn vã câu cười đùa ư rả rích

Xầm xì ẫm ờ người trước kẻ sau

Chỉ một đuốc sáng đã đâm thọc vào nhau

Cho tận thấu ruột can nghe bầm dập

Sao thế ?

Động chạm những nỗi buồn

Leng keng , cọt kẹt

Tiếng va đập con xe bánh trước bánh sau

Ngổn ngang những con đường

Ngôn ngang cuộc sống

Ngổn ngang nhau , những trầm tư sầu lắng

Liêu xiêu
Liêu xiêu

Chẳng thể hiểu được nhiều

Mất

Anh em sống bạc thời ngoảnh mặt
Bằng hữu vô tâm xảo trá lòng
Hết thời nâng đỡ không thành có
Phủi bước quay lưng chớ xót lòng !

Họa Tên

Lượm laị cho mình những cảm xúc đan xem
Vặt vạnh những hờn ghen ai đong ai đếm
Kí ức thủa xưa như nắng đêm giăng bện
Rối tơ vò rối cả những bon chen

***

Nước mắt dàn ra như chẳng thể khắc tên
Hay tại quá nhưng vu vơ em tự họa

Ừ Phải rồi !

Cuộc đời ! có trăm đường bao ngả
…….

Ngạo Nghễ

Chỉ dăm chén mềm say môi ngọt
Lắc lư đầu quấn quýt hờn ghen
Dốc ly cạn nhét vành môi đậm ứ
Nuốt hạt sầu khô lạc dòng tâm tư

* * *

Ậm ự ba câu cười sao ngạo nghễ
Tay bắt tay rảy hết những trò vui
ôi số phận nghe chua chát ngọt bùi
Ai cắt nổi cái nghĩa đời lặng lẽ …

Dạ Khúc

Đừng để giọt lệ rơi nghe em Đừng để sầu vương trên mái tóc Đừng cho nước mắt làm em tôi trằn trọc Hôn em cho nước mắt không cay Sao cho em thôi nước mắt mi dày ? Đừng khóc nữa nghe em …..

Chới Với

Thu rơi chậm cho mây lánh vào hoàng hôn
Đẩy không gian đi xa về phía cuối chân trời
Con đường không lối đưa ta đi về nơi xa thẳm thương yêu
gió một chiều quay ngược bờ mi , làm se se đôi mắt .
Chông chênh trên bước đường đời , nghẹn ngào thêm chút nữa là lệ rơi.
Ta thả hồn cuộn vào cơn xoáy thảm khốc .
Đứng giữa lưng chừng tin và hy vọng .ước muốn càng bay xa hơn.

Ta vồ vập cho cuộc sống nhộn nhạo.

Nhặt lại những hạt sạn lương tri , ta thấy mình hanh hao đi rõ một ….

Ta đang đứng ở nơi đâu , sao liêu xiêu đến thế .?…

Ảo Ảnh

Tàn canh nước mắt đẫm mi tà
Trăng nghiêng ghé ở kẻ ngà ngà say
Tỉ tê hai kẻ đó đây
Chung say men rượu họa ngay tư tình
* * *
Than ôi cái kiếp mưu sinh
Trằn lên oặn xuống đeo mình gian nan
Khoác lên cái vẻ ngang tàn
Dấu đi cốt cách hoang man thân này
* * *
Chén ta chén bạn cùng say
Quên đi nỗi khổ trăm ngày lo âu …

Cám Dỗ

Nghe như kiến lửa đốt trong lòng
Nhưng thôi chuyện cũ thế là xong
Dư âm vạt bỏ trong khung tủ
Nhét hết tâm tư với nỗi lòng.
* * *
Phè phè cái miệng kêu chán chán
Can gì cái phận số long đong
Một chăng hai chớ coi như tủi
Kệ mợ thói đời ném cái xong
* * *
Ngóc cổ lên nhìn thế giới vận
Yểng hót hoa cành vẻ thong dong…

Yêu

Yêu là thứ tình chi khó hiểu

Kéo mơ hồ trong chốc lát mê say
Đau một chút cho cái gọi chua cay
Có nước mắt mùi thương và đau khổ
Có hờn ghen u sầu và nhung nhớ
Có lạnh lùng nhuốm cả bơ vơ
Chỉ có kẻ làm thơ chớm hiểu
Yêu là thứ tình điệu xiêu lòng
Yêu là có thể chết ở trong
Nhưng hấp hối trong tâm lòng rạo rực
Ôi cuộc sống vốn lắm điều vô thực
Mơn trớn đời cho sắc đắm nhụy hoa
Cho cuộc đời biết đến những phong ba
Đi và ở .
Cho Yêu và cho nhớ
Đi và ở.
Cho khổ và cho đau

Say Cõi Bồng Lai

Chốn bồng lai có kẻ u sầu
Ngẩng mặt khóc trời đâu thấm lệ
Nước mắt chỉ là hoa tranh vẽ
Thêm vệt buồn ảo ảnh rẽ sang ngang
Ngước mắt lên lấy vẻ ngang tàn
Sống trong cõi chỉ là hoa với mộng
Bước phiêu du cuộc đời mênh mông rộng
Ta say mình với lắm hoang vu.

Em…

Đếm bao đêm khóc thầm thương nhớ Đếm bao ngày cất dấu tương tư Mệt nhọc rồi
Ngủ yên thôi Ta đừng ép con tim mà tội.
Bao bận rồi khóc vội
Để sầu rơi ….

Nước Mắt

Em đã cố tình quên rồi né tránh

thứ vụng về trong cảm xúc đan xen

để buộc mình vào hai chữ hờn ghen

Nhưng không phải !
chỉ tại em thơ ngây,suy nghĩ còn nông dại

Lập lòe với con tim ,chợt òa khóc mãi….

 

Khóc

 

Tôi muốn bật tung đôi mắt
Gào thét giữa đất trời
Sao không cho tôi say Quên đi một lần nhức nhối Tâm tư tôi là kẻ đơn côi Tôi muốn khóc chỉ một lần thôi Xin đừng bắt tôi hỏi Khi lòng đang bối rối. Nước mắt ơi xin đừng rơi
Tiếng nấc ơi đừng ép
Hãy ghì vào lòng tôi
Một chút thôi………

Ai Yêu Ai

Dựa vào lưng em để nghe tiếng cười đùa của nỗi nhớ
Dựa vào lưng em để nghe tiếng thở dài của bao ngày trăn trở
Ta cùng nghe những thẩn thơ.
Cùng nghe những mơ hồ em áp đặt
Bởi hờn ghen
Đã làm em khóc……

Trần Duyên

Thân tạm bợ xác mượn vay

Kiếp trần ngự lại khổ qua ngày

Chi bằng thoát tục buông nhân thế

Bỏ lại ê chề hết nợ vay

Mỉa Đời

Lũ lượt chẳng có gì vui Một lũ ăn chơi lại đua đòi Dăm ba chữ lẻ vờ học lắm Ra danh công tử mỏi mồm hôi —– Khẩy khẩy cái tay khua tiền nát Chỉ độ dân thường giả ăn chơi Ngông ngông cái vở văn hay chữ Giỏi lừa các mợ dở dở hơi
——- Rượu phê lâng hẳn cao trào hứng Dăm ba chén phẹt vẻ khệnh đời

Hoa Vô Thường

Em tựa cánh hoa nhạt mùi hương
Nhưng để lại kẻ qua đường mùi quyến rũ
Em đẹp nhưng chỉ để người ta ấp ủ
Lặng lẽ yêu lặng lẽ đợi chờ
Lặng lẽ thả hồn thơ vào bất tử
Lặng lẽ nhìn
Cánh hoa chỉ thờ ơ
———-
Em như đóa hoa chiều ánh dương hắt muộn
Tạt bên mình nắng ghé làn cong
Rọi vào mắt vị hương vàng nhạt nhạt
Điểm bờ môi vị ngọt ngọt say nồng.

Lột Xác

Ầm ầm xe lao như vồn vã . gió rít như gào tung khoảng trắng . kẻ chạm trán với tường đập đầu suy nghĩ. ngoài kia giông tố , ít thay kẻ an nhàn . so vì ai khốn đốn. réo rắt , cấu xé như luống trời. vùi dập tâm can . thi nhau cào cấu . cuộc sống như thú dữ vồ vập chiếm lĩnh. ai được, ai thua . rong ruổi đến bao cho đủ kịp.? lấn át đến bao thôi hung hãn ?. Tấm tắc con mồi . ai bại ? ai vinh. bao nhiêu cho thỏa ? âu chỉ là tạm hữu !.mất đi hay xua đuổi . có được hay vĩnh hằng . chí ắt vô thường . ai thời nắm giữ ! . thôi cũng là tạm bợ. Quay lại với vẻ sơ khai . ko được , không mất . trì hoãn đam mê . tu thân về với thân.

GIÁC NGỘ

này này kẻ láo liên đánh nhòm thiên hạ . nghĩ cho được còn mà xô bờ nịnh nọt. lấy cớ giả thương ăn vạ thói đời . tính toan mưu mô cướp giật chi cho đau lòng. xả bớt hận thù oán thán cho tâm vui hỷ xả .

lấy yêu thương che lấp u minh tăm tối . thoát khỏi ngục ngu si , sân hận . thời tất yên vui.!

đem an lành gieo rắc cho tình người thêm êm thấm . dội vào đỗ kị bằng lòng vị tha . đánh vào tham lam bằng tâm tánh thảo hiền . chi mà không an lạc ? .

Yêu Thương Mình Em .

em đánh rơi nụ cười sau cửa sổ
kẻ đứng trộm nhìn, kẻ phải vu vơ
kẻ mặc cho đêm khuya trải dài con phố
kẻ trói mình vô yêu thương với đầy trăn trở
em vẫn thờ ơ
em bỏ lại ánh mắt buồn trong nhung nhớ
bỏ lại giọt thương sau nụ cười dang dở
bỏ lại chiếc lá vu vơ anh khẽ nhặt hờ
anh lang thang sau chiếc bóng liêu xiêu em để lại
anh gói chặt yêu thương quyện mùi tóc còn vương mãi
anh lặng mình đếm theo tiếng nấc vô tình em khóc bởi ai .

em vẫn vô tình lặng bước trên con đường .

chỉ có những chiếc lá cô đơn già rụng.

em vẫn thường nhặt những cánh hoa rơi .

anh vẫn biết và vẫn theo em âm thầm lặng lẽ

Như Cánh Hạc Bay.

người xa người như cánh hạc xa mây

bỏ đi nỗi buồn dăng dăng sương khói

ngoảnh lại thấy u minh che mờ tự hỏi

ai mặc cho lệ trào rơi vương vấn giọt sầu

cô đơn ai kẻ khóc nốt chiêm bao

ai tỉnh giấc ai quên lời sầu muộn

 

Tôi 

bụi không sạch cho áo người đi qua

rũ hết tàn tro nhặt vờ hạt cát

tình dấu trong tình

điểm dừng em hát

khúc tình hư vô nhuốm sắc sầu

ca mãi bản buồn sâu vô tận

lặn nỗi buồn cho lệ nhoẻn rơi

miệng em cười

đôi mắt buồn như khóc

hẹn cho lòng dấu yêu

Say

một cái thiếp mắt. ngủ chập chờn. nửa tỉnh nửa mê.

bạc rã rời. lòng người càng khó đoán.

khó nhìn ra sự thật. đâu giả tình., đâu giả nghĩa.

lặn lội cánh cò đêm . như hù đùa cho cợt cạt.

lả lướt cho tâm hồn vơi ngu muội

giả tâm hồn. giả khóc, giả vui.

hỏi thêm một lần.

thế nào là chân lí.

vờ như thực, vờ như mơ .ảo không ra ảo.

Chỉ là cõi tình say trong tĩnh …

Không là ai

Thời gian ơi

làm ơn đừng hối hả

ta vay người thêm ít giây thôi

một phút giây ta bắt ép cuộc đời

quên bản ngã nghĩ về nhân loại

những mảnh đời hãy còn khắc khoải

ta rộng lòng để được bao dung

chở ta vào thế giới vẫy vùng

để ta được đập chung cùng nhịp thở

phảng phất đâu đây ai còn trăn trở

Ta xin cùng trăn trở với ngươi

Ta xin cùng đau khổ với người

Ta cũng muốn một lần nhem nhuốc…

Tôi 

Dở dở ương ương

Tình chẳng ra tình.

Thương chẳng ra thương

Ghét đâu phải ghét

Lưa thưa mấy giọt nhớ

Chắt cho đầy mộng

Vỡ như cơn mưa trái mùa

Rực – Nồng lẫn lộn.

Luất khuất đôi mắt trộm nhìn

Âu yếm hững hờ, vờ như yêu

Rõ khôi hài mộng tưởng.

thôi thôi rong ruổi

mỏi mòn ngán chi?

dẫu đi dẫu đến

mất -được – còn. ai thời đếm được ?

Phải

Nheo mắt nhòm cái thời chưa đến

ai oán – khóc than – lấm lép – đôi mắt tròn

phụng phịu những ngổn ngang

ai thời xóa được ?

Than ôi

 

CUỘC HỘI NGỘ

Đời trêu ngươi đời

Tình trêu ngươi tình

Tìm tìm trốn trốn

Hóa lặng thinh

TỈNH 

Ta vẫn bước trên bụi trần chưa quét

Vẫn thảnh thơi trong ước muốn chưa thành

Vẫn nhắc nhở nhiều lắm với bản thân

Ừ thôi nhé có chi mà than thở

Đời vẫn vui

Khi đời còn trăn trở

Là khi đời còn hơi thở kiêu sa

Là khi đôi mắt ta đó vẫn chưa nhòa

Để có thể thấu hết điều kì diệu

MƯA CHO HOA THÊM MÀU

Lún phún hạt mưa

Cong vành áo yếm

Xuân thì em ngượng.

E ấp ngực em

Căng phồng mắt ướt….

 

67-a-1

…CỦA MỘT THỜI ĐÃ QUA

Tập Thơ : Giữa Em Và Mùa Thu

x

                   Ngỏ lời

Tôi là hạt phù sa trong dòng nước mát

Bồi đắp cho đời thêm những cây xanh

Là hoa tươi tôi thắm mãi trên cành

Cho ong bướm được vui mùa hút nhụy

Với gió mây tôi là thi sỹ

Để hồn trần ai cũng được lãng du

Với sương đêm tôi là ánh đèn mù

Cho hư ảo không gian thêm tĩnh mịch

Với tình yêu tôi là men kích thích

Thêm say nồng hương sắc một thời xuân

Đời mãi ca như tiếng chuông ngân

Cho thanh, sắc xua lùa bóng tối

Cho ngàn năm và muôn đời tiếp nối

Cho đất trời thôi hết ghen nhau

Để nhân gian không một tiếng kêu sầu

Và mãi mãi như tình yêu tuổi trẻ

Văn Dũng

Đêm Giao Thừa

Xuân chợt đến xuân ùa vào ngực

Pháo tưng bừng pháo xé lòng ai

Ngoài vườn xuân mưa khóc với nhành mai

làn hương mỏng không gian như vỡ mộng

Cây táo ngoài sân cành không lay động

Đất như trời chẳng biết đâu là ta

Chỉ có hương hồn người đã đi xa

Theo xác pháo biết xuân lành hay dữ

Mái lá yên buồn câu ca giao tục ngữ

Theo xuân về ôm ấp một ma thơ

Bức chân dung cha như cũng nghi ngờ

Xuân chếnh choáng hay là ta chếnh choáng

Một chùm pháo hoa ngàn tia ánh sáng

Trăm sắc màu nhưng tắt lụi – đêm say

Đốt cây hương trầm đôi mắt thấy cay cay

Văn Dũng 1 – 1983

Khúc Ca Về Biển

Em đã hát đến trăm lần bài ca về biển

Thấy biển dạt dào trong khúc hát em ca

Nhưng biển ơi  biển có hay không ?

Đôi bờ vai những dòng sông đã bào mòn vách núi

Những dòng sông đã rút cạn nguồn khe suối

Để bãi cát dài và biển mãi mênh mông

Nhưng biển ơi biển có nghe không ?

Sông vẫn chảy nhưng lòng sông rên xiết

Suối đau buồn rừng cây thưa lá biếc

Con nai vàng thương tiếc ngọn cỏ xanh

Sợ cây đau sóc không nỡ chuyền cành

Bầy chim nhỏ lẩn vào trong hang núi

Biển biết không vì thương sông thương suối

Nên thay trời – đời sẽ làm mưa

Để biển mặn như ngày xưa biển có

Và khi trời lặng gió, biển lại về trong khúc hát em ca

Văn Dũng 8 -1983

Đi Giữa Mùa Hè Quê Tôi

Giữa mùa hè quê tôi

Cái nóng làm con sông quằn lại

Những cành cây sắp đến ngày cho trái

Bỗng thành củi khô

Những con chim câu giang cánh hải hồ

Nay thấy tắm mình trong thau nước gạo

Gió ở quê tôi gió lào như bão

Bụi cuốn mù che khuất mặt người yêu

Bóng trẻ thơ lạc trong bóng mây chiều

áo trắng nhuộm trong hoàng hôn tím thắm

+++

Đi giữa mùa hè quê tôi

Nghe ai hát bài ca mùa thu tháng 8

Như mẹ hiền khẽ hát ru con

Tiếng trẻ thơ như tiếng sáo – Cười giòn

Tình yêu nở trên gương mặt

Đi giữa mùa hè quê tôi

Nghe ai hát bài ca mây trời xanh ngắt

Áo trắng như cánh bồ câu

Và tất cả thương đau

Đốt cháy giữa mùa hè đỏ lửa

Nhưng mặt trời muôn thủa

Chưa  một lần biết trái tim đau

Văn Dũng 5 -1984

Chiếc Đồng Hồ

Con đứng đây

Mẹ vào trong chợ

Mẹ tìm bác thợ

Chữa cái đồng hồ đeo tay

Vì kim phút, kim giây

12 giờ không chập

Những niềm vui tràn ngập

Bao nỗi buồn lắt lay

Như kim phút kim giây

Hay bất ngờ dừng lại

Mẹ một thời con gái

Cũng bao nỗi buồn vui

Và trong phút giây thôi

Đất trời như nghiêng ngả

Nắng chao mình trong lá

Gió quay cuồng như say

Cũng chỉ trong phút giây

Mẹ vẫn nhìn ra Mẹ

Văn Dũng 8 – 1985

 Thương

Chuyện đời cứ nghĩ mà thương

Thương người xa lạ lại thương tới mình

Thương em bé quét chợ đình

Thương bà bán chổi một mình xót xa

Thương bàn tay mẹ đã già

Thương em bé mới lên 3 thuộc Kiều

Nghĩ thương , thương đủ trăm điều

Thương con sáo lại chiều chiều qua sông

Nghĩ thương cây lúa ngoài đồng

Công cha đổ đã bao dòng mồ hôi

Thương người ru cháu bên nôi

Ru lâu đến nỗi thành lời ru ta

Thương con đò bến Tam Soa

Với câu ví dặm đã qua một thời

Nghĩ thương miếng trầu têm vôi

Để cau thêm chát cho người sang sông

Thương chi thương đến lạ lùng

Thương người hóa đá tay bồng con thơ

Người về người cứ thẩn thơ

Còn tôi thương – thương cả bài thơ của mình

Văn Dũng 1 – 1986

Người Con Gái Điên

Em đứng đó – Tự Do như đau khổ trên đời

Em cần chi –  ai biết – em cười..

Em hiển diện mà thân không ngà ngọc

Trên bục ngã tư , giữa trưa hè oi nực

Miệng như ánh trăng rằm, mắt nhìn phía trời xa

Giữa ngã tư em bất chợt hiện ra

Đường phải trái , người cứ về xuôi ngược

Em phải chăng – Tự Do của đời không hẹn ước

Múa một mình hát chẳng thành bài ca

Người trên đời , Bắc ghé hay Nam ra

Họ chỉ biết em là người đau khổ

Nhưng chỉ với tôi thôi

Em là người muôn thủa

Muôn thủa Tự Do muôn thủa đau sầu

Văn Dũng 4 – 1982

Trốn

Em có thể trốn anh trốn nhiều lần thêm nữa

Nhưng em thử trốn mình dù chỉ phút giây thôi

Em trốn đi – hãy trốn trong đất trời

Em sẽ gặp với mình trong nỗi nhớ

Anh sẽ là cơn mưa cơn mưa bất ngờ trước ngõ

Để những lúc trốn mình mắt em đầy mưa rơi

Em yêu ơi !  hãy trốn mãi đừng thôi

Để anh hát khúc tình ca muôn thuở

Để anh biết trái tim hồng bao lửa

Cho anh say để gặp gỡ với mình

Với em yêu –  chuyện của chúng mình

Em thì trốn anh đi tìm chẳng gặp

Em để rơi còn anh thì tìm nhặt

Biết ngỡ ai đầy biết ngỡ ai vơi

Hỡi em yêu ! trên trái đất nhiều nơi

Người trốn hết đâu dành riêng một chỗ

Để em yêu – dấu mình trong đó

Mưa vẫn bất ngờ trước ngõ mưa rơi

Văn Dũng 7 – 1985

Hai nửa Cuộc Đời

Khi nói thật anh vừa tròn một nửa

Sống chung tình nên một nửa phải là em

Ta sống như ngày và đêm – ôm trùm lên trái đất

Khi một nửa là màn đêm anh che khuất

Ấy là lúc bình minh em bừng sáng

Ta yêu nhau trái đất hóa cơ mầu

Văn Dũng 10 -1986

Lời Nhắn Gửi

Cô lái thuyền kia chở những gì

Lòng cô mang nặng nỗi buồn chi

Lăn tăn gợn sóng đôi dòng bạc

Nước dưới thuyền trôi hay thuyền đi

+++

Cô có về xuôi ghé biển đông

Biển rộng trời cao nước mặn nồng

Nhắn hộ dùm tôi lời suối nhỏ

Mưa nguồn chớp bể ngóng chờ trông

Văn Dũng  10 – 1986

+++

Anh chờ thư hậu phương

Như hậu phương  chờ tin anh chiến thắng

Sau những phút giây – trận đánh

Trận địa khói mù như sương sớm quê hương

Ta bên nhau tay trong tay đồng đội

Soi nửa đường lê –  bức chân dung chiến trường

Anh chờ thư hậu phương

cho đồng đội anh trước giờ trận đánh

Hòa cùng anh bản tình ca chiến trường

Văn Dũng     4 – 1975

Giữa Em Và Mùa Thu

Giọt nước mắt lăn trên má em

Giọt mùa thu rơi trên lá

Anh đứng dưới nỗi buồn…

hứng những giọt châu rơi

Giọt nước mắt thôi rơi

Giọt mùa thu thôi rụng

Giữa em và mùa thu

Anh một mình

rơi

rụng

chơi vơi . . …

Văn Dũng   10- 1986

Chậm Giờ Ca 3

Khi nhiều người chìm trong giấc ngủ

Thì tôi – người vẫn mặc nguyên bộ quần áo cũ

Lên đường đi làm ca 3

Đường từ nhà tới xưởng máy không xa

Đi rất sớm nhưng thường hay bị chậm

Vì một lẽ không ngoa

Trên đường đi chó đâu mà nhiều thế

Từ những căn nhà , góc phố xô ra

Nhưng sợ nhất là những con chó thật to

từ những căn nhà cửa cao lộng lẫy

Và quả thật bất ngờ lúc ấy

Tôi giật mình lùi lại sau xa

Và chợt nghĩ sao lại thế này nhỉ

Mọi người đã nghe lệnh cấm chó ban ra

Tôi bỗng muốn mọi người thức dậy

Cùng tôi lên đường đi làm ca 3

Văn Dũng    3 – 1990

+++

Ta sống bằng thương yêu

Khi dận hờn mắng mỏ

Và nói lời chia tay

Khi lệ không còn ứa

Hai ta hai vì tinh tú

Xa nhau thì sáng tỏ

Gần nhau hóa lu mờ

Văn Dũng    2 – 1992

+++

Bởi nước ao tù

Nên lắm thòng đong

Bởi khúc sông cong

Nên dòng nước xoáy

Thời nào cũng vậy

Trong trắng – bể dâu

Hoa trái nào sâu

Mới hay hương ngọt

Trăm hay vạn tốt

Một đám người đông

Bịt mũi kinh trông

Cũng nên hương khói

Văn Dũng  6 – 1995

Trẻ Thơ

Tôi lớn rồi người cứ gọi trẻ thơ

Tính hay vui cũng có lúc thẫn thờ

Nói rất thật như trẻ thơ 3 tuổi

Thích lắng nghe tiếng cười reo như suối

Lời ngọt ngào nhè nhẹ tiếng ai ru

+ + +

Tôi lớn rồi người cứ ngỡ trẻ thơ

Người hứa quanh đến lúc lặng như tờ

Cho kẹo ngọt ai ngờ nhân thuốc đắng

Tôi lặng im như trời mây thiếu nắng

Để cuộc đời tôi mãi trẻ thơ

+ + +

Tôi lớn rồi mà người cứ ngây thơ

Lượm hoa rơi mắt chớp chớp không ngờ

Vô tư quá trước giờ ly biệt

Nấp bóng cây xanh cũng chẳng cần chi biết

Tay người trồng nên người mãi ngây thơ

Văn Dũng  8 – 1995

Không Tên

Như loài Cá không tên

Bơ vơ giữa chợ đời

Kẻ giàu sang dè bỉu

Em – người nghèo để rơi

+ + +

Như loài hoa không tên

Giữa ngàn cây không lời

Nắng mưa và bão táp

Vẫn tỏa hương cho đời

+ + +

Như bài ca không tên

Em tự mình hay hát

Khách qua đường lắng nghe

Với bao niềm khao khát

+ + +

Như ngôi sao không tên

Triệu triệu năm như ngủ

Bỗng một đêm  – vũ trụ

Ngôi sao bay sáng trời

Văn Dũng  9 – 1996

Nỗi Niềm Đi Qua

Đã qua rồi màn đêm cô quạnh

Bình minh về nắng trả lại đồng quê

Ngoài xa khơi sóng lại vỗ về

Con thuyền nhỏ lại căng buồm no gió

Ơi biển rộng mênh mông tấm lòng ta đó

Như cuộc đời biển giữ mãi màu xanh

Giữ mãi những gì của tôi và anh

Của quá khứ và ngày mai sắp đến

Để những con thuyền đừng bao giờ quên bến

Để tình người đừng chia tay lưu luyến

Để biển trời mãi mãi là màu xanh

Văn Dũng   3 – 1986

Đêm

Đêm con mèo hoang lang thang

Đêm con chó đi tìm bạn – đực – cái

Đêm góc phố còng lưng –

người đàn bà chờ mong ai khắc  khoải

Giọt vai gầy ru nỗi cực thâu đêm

Giọt đèn vàng xâu sợi chỉ sương êm –

vá víu nỗi buồn cô quạnh

+ + +

Đêm mông lung – ghế đá công viên một người con gái

Ôm gối tựa mình vào kỷ niệm

Gió liêu xiêu – công viên liêu xiêu

Ghế đá giờ thành bia tưởng niệm

Văn Dũng 5 – 1987

Bài Ca Quê Hương

Cha là bài ca

Con là lời bài ca

Mẹ người hát lên bài ca ấy

Quê hương – xứ sở bài ca

+++

Bài ca là mặt trời

Lời ca là tia nắng

Lời mẹ ru ánh nắng ngọt ngào

Quê hương trở mình đất nở đầy sao

+++

Ơi quê hương ! da diết tự ngày nào

Lời mẹ hát giọng cao trầm ấp ủ

Lời mẹ ru đêm quê hương không ngủ

Bốn nghìn năm giọng mẹ vẫn cao trầm

+++

Bốn nghìn năm như lửa , nước âm thầm

Cây đổi lộc đất trở mình đổi dáng

Biển cứ  mặn , sông dài theo năm tháng

Nước vẫn trong nhưng nước cứ vơi đầy

Văn Dũng 5 – 1987

+++

Bóp trán mà cười

Lắng nghe mà điếc

Im lặng mà làm việc

Khóc lên mà vui

Câm đi mà nói

+++

Tôi đi bơ vơ

Tôi cười như mơ

Tôi khóc như thơ

Buồn vui bất ngờ

Nhìn lên trời cao

ngó xuống đất thấp

Vừa ăn vừa ngủ

Tỉnh ra hẫng hờ

Văn Dũng 4 – 1985

+++

Em như cây hoa rừng

Thấy đẹp anh đem về trồng

Đủ bốn mùa  :  xuân – hạ – Thu – đông

Cây vẫn khỏe , hương vẫn thơm

– Màu không còn hoang dại

Và giọt sương buồn giờ đọng lại

một chút nơi cánh hồng

một phần đọng vào mắt anh

Nủa phần rơi vào hoang dại

Và bao nhiêu còn lại

…Tan vào hư vô

Văn Dũng      7 – 1990

Ngõ

Nhà ở đó , ngõ ở đâu

Phía đàng trước hay đàng sau

Đến chơi nhà khách hỏi

Có thể là dòng suối

Cổng ở mãi thượng nguồn

Có thể là niềm thương

Từ trái tim nồng cháy

Cũng có thể là vậy

Phía đàng trước đàng sau

Đứng ngoảnh mặt vào nhau

hai cây tre thẳng đứng

Có thể là nguồn hứng

Với tất cả niềm say

Cũng có thể là đây

Nơi mà tôi đang đứng

Văn Dũng     7 – 1985

+++

Dù anh là lửa rơm

Nhưng đốt cháy em có thể

Em không là muối bể

Nhưng có thể ướp mặn đời anh

+++

Quả bóng tròn , quả bóng lăn

Nhưng không lẽ chẳng lăn bao giờ – cái lưỡi

Quả bóng tròn , quả bóng lăn vào lưới

Lưỡi lăn mình lưỡi chui tọt hang sâu

Văn Dũng    1996

Tình Yêu Người Lính

Khi quen nhau em là thiếu phụ

Tôi là người quân ngũ đã nhiều năm

Em đau thương nước mắt chảy âm thầm

Tôi im lặng giữa ba bề lá đổ

Nhưng vẫn nghĩ về em , niềm vui dang dở

Để đêm hành quân dưới mưa rừng gian khổ

Em hay chăng ! tôi hạnh phúc với riêng mình

+++

Nơi ta gặp nhau điểm nối những con đường

Và tất cả vẫn là mới lạ

Một làn tóc thơm , một nụ cười như quen như lạ

Đôi bàn tay chai sần nay mới được nâng niu

Tôi biết em thích hóng ngọn gió chiều

Bởi gió ấy đi qua biển mặn

Một ly rượu nồng cũng bừng lên sức mạnh

Ta bên nhau sức sống cứ dâng đầy

Văn Dũng  1978

+++

Trời hãy nổi gió lên

Trút vào đầu loài người những cơn thịnh nộ

Những nỗi khổ , bất hạnh , yêu thương !

Đời hãy nổi gió lên

Quất vào anh và em , như gió lào miền trung  quất vào đống                                                                                                       lửa

Để cho anh và em – dẫu khi tàn ngọn lửa

Vẫn gửi được chút áng hồng vào mỗi buổi ban mai

Văn Dũng  1987

+++

Nụ cười là hạt cát

Giọt nước mắt là muối biển khơi

Anh và em là nước mắt – nụ cười

Mặc cho đời thỏa thuê đong và đếm

++

Nụ cười là vầng Trăng

Sương đêm là nước mắt

Em và Anh là vầng Trăng – nước mắt

Vầng Trăng hiền rọi sáng mắt lung linh

Văn Dũng    1987

 

Gọi Nắng

Em đã hát đến trăm lần bài ca gọi nắng

Đông vẫn dài cái lạnh cứ lê thê

Áo em rách vẫn mang trọn câu thề

Vẫn đợi nắng và tâm hồn vẹn trắng

Đã bao đêm dài như ngàn sao thức trắng

Vẫn học bài, sưởi nắng – niềm tin

Bởi những chồi non trên những thân cây tưởng mục nát im lìm

Bởi những ánh mắt thức nhiều đêm thâu đợi nắng

Và hôm nay trên trang giấy trắng

Anh gọi nắng về anh gọi nắng cho em

Văn Dũng 1988

 

Tình

Trăng rằm chưa tỏ đã mờ

Tại mây che bóng hay ngờ trăng non?

Trăng cao nên thấy chon von

Hoa Hồng tuy thắm nhưng còn thờ ơ

Hỏi người người cứ lảng lơ

Làm sao cho có tình – thơ trong đời
Thấy lòng buồn lắm em ơi

Nghĩ mình phận bạc , trách trời không thương

Lòng còn thê thảm vấn vương

Một hình một bóng soi gương lệ nhòa

Đêm khuya văng vẳng tiếng gà

Gửi hồn theo gió tới nhà thăm em

Thấy em ngủ trọn giấc đêm

Môi hiền má thắm như tiên trên đời

Mai kia trăng sáng tuyệt vời

Gió vờn mái tóc anh ngồi bên em

Văn Dũng 1980

 

Rượu

                                    Cạn chén rượu nồng đời hồng như bếp

                                   Phút ấy qua rồi cay đắng lại trào dâng

Ngày xưa nước mắt ai rơi vào men riệu

Để muôn năm riệu tắm vui – buồn

Ngày xưa tình yêu ai ? hòa trong men riệu

Để cho ta những phút say nồng

Riệu có từ mắt em

Tình yêu em nồng thắm

Anh uống suốt đời anh uống mãi không thôi

Văn Dũng 10 – 1985

 

Vô Đề

Ta không dám nói thơ hay là nhờ có nhiều bi kịch

Nhưng thực tế bi kịch nhiều thơ viết rất hay

Tình lung lay – đời mưa mưa bay

Say cảnh đẹp núi sông hùng vĩ

Say những cuộc đời lúc hy sinh chưa kịp nghĩ…

…Mai sau ai là người của tương lai?

Văn Dũng 10 – 1985

 

NGƯỜI LÍNH VỀ THÀNH PHỐ

Tôi mang áo màu xanh đi lạc giữa phố phường

Lạc giữa tiếng cười chao nghiêng ánh điện

Những khóe mắt quầng thâm, những cặp mày lúng liếng

Chẳng xóa được nét buồn bầm chát trên bờ môi

Quê hương ơi! tuổi thơ ấu trong tôi

Vẫn vọng mãi lời ru xưa của mẹ

Nghe tiếng chim cu, buổi trưa hè bắt sẻ

Chợt nghĩ mình đã có một quê hương

Ấu thơ qua đi, tuổi trẻ  tôi lên đường

Đất gửi mẹ tình gửi người yêu dấu

Gửi thời gian những năm tháng vui buồn

Để mỗi lần khi nghĩ tới quê hương…

Văn Dũng    10 – 1985

+++

Ta thiếp đi trong mơ

Kỷ niệm xưa lại về

Bừng tỉnh dậy nắng vàng gọi tương lai

Con đò xưa qua sông còn nhớ bến vơi đầy

Người lính ba lô trên vai ra tiền tuyến

Khuất sau rặng tre già còn bao nỗi niềm thương

Và phía sau xa hơn là những tấm gương…

Soi riêng mình và chung tất cả

Văn Dũng 10 -1985

 

ký ức về bố và mẹ

67-a-1

                Nghệ Sỹ Văn Đồng

Sau ngày miền nam hoàn toàn giải phóng được vài năm thì Bố tôi về hưu.Nhưng cũng kể từ dạo đó, gia đình tôi cứ thỉnh thoảng lại có to tiếng giữa Mẹ tôi và bố tôi. Mỗi lần như thế, Mẹ tôi như 1 vị chỉ huy

Gia đình tôi là một trong những gia đình hồi cư sau cùng về thành phố.Bởi thế miếng đất gia đình tôi ở được khoảng 150m vuông trở lại. Chỉ đủ làm một cái nhà 2 gian và một cái bếp, còn lại phía sau khoảng vài luống rau và một lối đi nhỏ.Bố tôi là một người hiền lành phúc hậu.yêu thích vẻ đẹp thiên nhiên. Bởi thế đất thì chật nhưng ông vẫn cứ trồng đủ các loại hoa, cây cảnh.lại có đắp cả ngũ hành sơn bằng xỉ than và xi măng rất đẹp.

Còn Mẹ tôi là một người sạch sẽ,cẩn thận và nóng tính. Hơn nữa bao nhiêu năm chịu sở chịu khổ cho chồng công tác, bây giờ nhìn thấy hoàn cảnh gia đình, lắm lúc bà cũng không chịu nổi. có lần đi chợ về, trời đã nóng bức , nước nôi thành phố thì khan hiếm phải đi xin hàng xóm từng thùng một vì nhà không có giếng.Thế mà Bố tôi vẫn lấy nước đem tưới cho những khóm hoa.

Mẹ tôi cáu lên nói với bố tôi:

Ông sung sướng thật! liệu ông có nhịn khát suốt cả đời để mà tưới hoa được không? ông thử nhìn xem đất thì chỉ bằng cái lỗ mũi, cái nhà ông đã bằng cái cái bếp của người ta chưa?

Thế mà ông đang còn hoa với chả hòe, ông nghệ sỹ đi cho lắm vào. Ông thử nghĩ xem liệu có  gạo mà không có củi ông có thể có cơm mà ăn được không. Có bó rau thì còn phải có tý muối nữa chứ. Rồi cứ thế bao nhiêu vất vả khổ cực bà tuôn ra tất cả. còn Bố tôi ông vẫn bình tĩnh tưới nốt khóm hoa ở cuối góc nhà mà không hề nói một câu gì

Một lần khác,không phải Bố tôi đem gián những bức tranh ông vẽ lên phên nhà để che dấu sự nghèo nàn rách nát của gia đình mà chính là ông thích những hình thù cổ quái, mà tôi khó hiểu. Ông vẽ cái lưỡi của EDOP, rồi thằng còng làm thằng thẳng ăn, rồi cái đòn xóc hai đầu, con rắn 3 đầu.. còn có cả những bức tranh chống Tàu năm 1979 xâm lược nước ta ở biên giới.,có cả Bạch Đằng giang. Tất cả ông treo lên hết. còn căn nhà vốn đã chật chội, ông còn bày la liệt nào bát chén, bột màu rồi hàng nắm đũa ăn cơm ông bẻ ra làm bút vẽ. Tất cả những thứ đó có vẻ khác thường làm cho hàng xóm già , trẻ , gái trai bàn tán, và có người đi chợ đã nói đến tai Mẹ tôi thế là Mẹ tôi đùng đùng chạy về.

Về đến nhà nhìn thấy bột màu bừa bãi  khắp nền nhà, bát ăn cơm thì cái úp cái ngửa, ngổn ngang trông chẳng khác gì người điên đang làm trò hề cho thiên hạ, thế là Mẹ tôi đùng đùng chạy vào

Giời ơi là giời ! có khổ thân tôi không. Ông thật chẳng thương tôi chút nào cả, nắm đũa tôi vừa mua hôm qua mà bây giờ ông bẻ hết để làm bút. Không biết  ông vẽ những cái này để làm gì cơ chứ . tôi đã phải chịu khổ chịu sở, sớm hôm bòn mót từng xu, thế mà ông! ông thật phá của rồi Mẹ tôi lăn ra giường , khóc lóc kể lể chuyện từ xửa từ xưa đến nỗi lúc này Bố tôi không kìm được nữa, bằng vẻ hơi dận dữ ông nói : bà thì biết cái quái gì?

Nói vừa dứt lời, Mẹ tôi như một người bị điện dật bà bật dậy

À ! Ông bảo tôi không biết cái gì ở cái nhà này à.Đang trong cơn hằn học mẹ tôi tưởng bố tôi đã xúc phạm đến niềm tin yêu bấy lâu của mẹ tôi, thế là bà chạy lại đập tan hết bát chén , bột màu và xé hết tất cả tranh dán trên phên nhà rồi bà dõng dạc nói thật to: từ nay cha con ông cứ ôm nhau mà sống, rồi bà thu vén mấy bộ quần áo và ra đi

Từ hôm mẹ tôi đến ở nhà chị gái tôi Bố tôi ít nói hẳn. có lúc ông ngồi im hằng tiếng đồng hồ, ông chẳng nối gì hết. ông nhìn hết cái nóc nhà bị hở hoác do lâu ngày chưa sửa được, rồi  ông nhìn đến cột nhà, ông nhìn tất cả mọi thứ cứ tưởng chừng những thứ đó từ xưa tới nay bây giờ ông mới gặp. rồi có lúc như chẳng nhìn vào đâu cả, đôi mắt như mơ màng sâu thẳm với bao ý nghĩ trong cuộc đời.

Một hôm Bố tôi đang vẽ, tay trái cầm  chén rượu bỗng ông gọi tôi đến và bảo tôi ngồi xuống chiếc ghế đặt trước mặt ông rồi ông bất đầu nói: con đã bao giờ biết đau khổ chưa? Tôi đang lúng túng không ngờ bố tôi lại hỏi tôi câu đó, tôi đang suy nghĩ để trả lời thì Bố tôi lại nói tiếp.

Con người ta sinh ra phải biết thế nào là đau khổ và phải biết yêu thương. Chỉ có tình yêu thương con người mới cho ta ý nghĩa cuộc sống, rồi ông lấy những bức tranh ông vẽ đặt trước mặt tôi ông giảng giải..

Có một điều làm tôi chưa hiểu nổi . gần đây ông hay làm thơ làm rất nhiều bài.. rồi ông đọc cho tôi nghe một bài ông nói: bài này bố viết cho lời đề tựa những bức ảnh nghệ thuật của bố sắp triển lãm do sở văn hóa tỉnh tổ chức ( bố tôi là nghệ sỹ nhiếp ảnh )

( Bài thơ này tôi không muốn công bố )

Bố tôi đọc xong ông lại rót rượu vào chén, nhấp một tý bố tôi lại nói tiếp : Con ạ nhà ta nghèo khổ thật , nghèo đến nỗi trong nhà cái có giá trị về tiền  bạc là cái phích nước Trung Quốc 2,5 lít nhưng cái đó cũng là của chú Bổn em kết nghĩa của bố tặng hồi miền nam mới giải phóng. Nhưng mà bố rất mừng, con có biết vì sao không?

Thứ nhất là các con mạnh khỏe, học giỏi và biết yêu lao động. thứ hai là suốt mấy mươi năm gắn liền với chiếc máy ảnh Bố cũng  đã có những tác phẩm được giải thưởng ở các cuộc triển lãm ảnh toàn quốc, và ở cộng hòa dân chủ Đức. thứ 3 là .. nói đến đây như có một cảm xúc mãnh liệt đang trào dâng trong tình cảm của bố tôi, ông nói

Bố  có một kỷ niệm và vinh dự mà suốt đời Bố không bao giờ quên  được đó là hai lần Bác Hồ về thăm quê hương. Bố là người được vinh dự đi chụp ảnh phục vụ Bác Hồ.có lần Bác Hồ thấy Bố chụp ảnh say mê Bác Hồ nói với Bố : chú chụp ảnh say mê lắm, chú lại đây chụp chung với Bác một kiểu. nói đến đây bố tôi như nghẹn ngào khó thở vì cảm xúc .Bố tôi không khóc mà nước mắt cứ trào ra. Lúc này tôi có thể đoán chắc Bố tôi đang nghĩ về Bác Hồ.

Một lúc sau với cái vẻ mệt nhọc bố tôi rút cái khăn tay trong túi quần ra và lau những giọt nước mắt còn đọng trên gò má rồi ông nói để Bố đi nghỉ một tý..

Văn Dũng 1985

Dũng at 09/27/2012 03:00 pm comment

cám ơn Đồng Quê đã ghé thăm và cảm nhận. hy vọng chúng ta sẽ cùng nhau chia sẻ trao đổi nhiều

ĐỒNG QUÊ at 09/26/2012 11:17 pm comment

Bức chân dung của cụ thật đẹp .Chất nghệ sỹ đong đầy trong mắt, hiền từ và nhân hậu .

quynhmai112005 at 09/17/2009 02:49 pm comment

Tôi luôn nhớ mãi hình ảnh một ông già râu tóc bạc phơ, làm thơ uống riệu và cho bạn riệu một cái cây. Nhưng khi ban đào cây thì lại bảo “thàng nào đào cây của tao đấy” Chúc gia đình luôn khoẻ

Nguyen Trong Tao at 09/15/2009 05:01 pm comment

Dũng ơi, hồi cụ Đồng mất, anh viếng muộn. Hôm đó anh cũng Phan Hồng Khánh, Trần Khánh… đi bộ đến mộ thắp hương cho cụ, và anh đã rót cả chai rượu lên mộ cụ, vì thương cụ quá. Khi uống rượu vui vẻ, thường đọc bài thơ Đường luật của cụ, rất vui. Anh còn nhớ  mấy câu: Rượu trắng rượu mùi uống tựa bơi Tranh gián trên tường trăm vạn nét Kể chi dưới bếp một đôi lời…   Anh đã đọc thơ của Dũng. Thơ Dũng chân thành mộc mạc và có tình, .Đọc cái đoạn hồi ký này, anh lại thấy xúc động hơn đọc thơ của em. Nếu em viết được nhiều thì cứ viết thoải mái nhé.   Chúc em và gia đình mạnh khỏe. Nhờ em thắp giùm anh nén hương cho các cụ.

 

+++

Ta cứ yêu nhau nhưng xin đừng hẹn ước

Để mỗi phút hờn qua, mãi mãi vẫn yêu

Ta cứ yêu nhau, hãy yêu tròn một nửa

Đễ một nửa mai sau hai đứa mãi theo tìm

+++

Trăng đã lặn tình còn lưu luyến quá

Sương trắng bay che khuất lối anh về

Anh không đi mà cũng chẳng quay về

Cứ ở lại bên tình em say đắm…

Văn Dũng

Tình Biển

Ta nhẹ nhàng in dấu chân vào cát

Sóng biển dịu dàng xóa lấp dấu chân ai

ai đau buồn ai mặn chát vì ai?

Biển vẫn vậy ngàn năm như số phận

Ta tiếc nối ngày xưa , khi đất trời ưng thuận

Không cưới biển về để chỉ mỗi riêng ta

Để đền ngày nay sóng cũng xô đẩy ta

Chút hoài niệm cũng mờ dần trên bãi cát

Nhưng Ta biết

dẫu mênh mông, biển vẫn còn khao khát

Khúc tình đầu khi bạc sóng đêm đông..

Biển và Ta…..

Văn Dũng

Đa Tình

Người ta  thường gọi tôi

Cái anh chàng mộng mơ, đa tình lãng mạn

Và thú thực các bạn

Tôi mộng mơ như tất cả trên đời

Tôi đa tình vì mọi người sống trong tôi

Tôi chia sẻ niềm vui hay nỗi khổ

Và tất cả các bạn trên đời

Nếu một ai trong đó

Khi lìa đời còn nhớ nhắc tên tôi

Thì tất cả các bạn ơi!

Tôi phải sống, phải mộng mơ, đa tình lãng mạn

Vì tôi biết thế giới phải chôn vùi súng đạn

Cái mộng mơ , đa tình vẫn sống mãi muôn nơi

Văn Dũng

Diễu Đời

Đời thì thích khen mà tôi thì không khéo

Dẫu thiên đường, địa ngục hay trần gian

Có đến cả triệu năm , chưa nơi nào là chật cả

Chỉ đổi chỗ cho nhau

Ma quỉ ngự “thiên đường”

Thánh thần rơi vào “địa ngục”

Nắm rau lang trong nhà hàng đã trở thành món ăn đặc sản

Nụ cười chỉ là cái áo khoác ngoài của  những nỗi đau

Đừng lo chi một chỗ đứng nơi nhân tình thái thế

Ngoài kia biển rộng , sông dài còn nhiều nỗi đau

Hãy cứ thử một lần thôi nhé

Chia vui sẻ ngọt với cơ cầu…

Văn Dũng

Nghĩ Về Một Thời

7

Đã một thời tuổi trẻ đi qua

Trang giấy trắng chỉ viết lời kỷ niệm

Mái tóc màu xanh đã gửi vào dĩ vãng

Trên những cánh rừng với những nẻo đường xa

Tuổi hai mươi, ánh mắt – nụ cười hoa

Người để lại trên tuyến đường máu lửa

Nét ngực , bờ vai chuyện tình đôi lứa

Người gói vào áo trấn thủ mùa đông

Gót chân son với đôi má ửng hồng

Người gửi cả vào những ngày gian khó

Mưa bụi Trường Sơn hòa cùng máu đỏ

Bức tranh hồng,  khát vọng một tương lai

++

Chiến tranh qua đi ,ký ức tưởng mờ phai

Hạnh phúc đến lấp đầy bao khoảng trống ?

Cánh vai gầy gánh bao niềm hy vọng

Đội thời gian lên mái tóc điểm sương

Đáy mắt buồn ẩn chứa một làn hương

Khắc tuyệt vọng dưới làn da nâu sạm

Đời chỉ có dăm ba người bạn

Đứa ngược xuôi tất tưởi kiếm tý chồng

Đứa chèo đò , đếm con nước đục trong

Người lạc giữa tiếng nhạo cười góc phố

Thôi mặc đời ! ta có còn chi nữa

Gói vào trong áo trấn thủ mùa đông

Gói vào trong da sắt và xương đồng

Cái tê tái của một thời tuổi trẻ

Văn Dũng

Chia Xa

Đừng có khóc anh chỉ xa một tý

Cho tình thêm nồng

Cho nỗi nhớ đầy vơi

Cho hai ta – thêm khao khát khoảng trời

Để nỗi nhớ hóa thành kỷ niệm đẹp

Em biết không thế gian này rất hẹp

Bước chân buồn gõ nhịp trong lòng anh

Dẫu chia xa nhưng giọt mắt long lanh

Anh vẫn hướng về một đầu nỗi nhớ

Thôi đừng em ! biển ngoài kia sóng vỗ

Mây trên trời gió lại đẩy lên cao

Anh sẽ về cho em thỏa ước ao

Văn Dũng

ĐIỀU MUỐN NÓI

Tôi đã từng yêu thơ

Và cũng biết làm thơ

Từ khi còn nhỏ tuổi

Nhưng mà chưa muốn nói

Vì cuộc chiến chưa xong

Chưa biết được đục trong

Chỉ thấy toàn hương khói

Nên tôi đem cất gói

Tận sâu kín đáy lòng

Tôi đã từng làm thơ

Năm lên mười tám tuổi

Mắt soi rõ đục trong

Là những điều muốn nói

Sâu kín tận đáy lòng

Những vần thơ buồn tủi

Văn Dũng

 

KHÔNG TÊN

Những quả đồi không tên

Những ngôi mộ không tên

Quanh năm chịu mưa gió

Xói mòn bia đá nhỏ

Thành những hình mũi tên

Những quả đồi không tên

Là những cây cung nhỏ

Những bia đá không tên

Hóa thành những mũi tên

Sẽ bắn vào quá khứ

Khắc vào trong lịch sử

Những linh hồn uẩn quanh

Dưới trang bìa màu xanh

Là những hàng chữ đỏ

Bao người nằm trong đó

Cho đất nước yên lành

Văn Dũng

 

Lưu lại một chút cảm nhận

 

Cảm xúc

 

01:41 18 thg 7 2009 bài viết của : Violetbaongoc

Đã vào mùa mưa rồi.

Mấy hôm nay mưa hoài, mưa hoài, ngày nào cũng có mưa.

Mưa đánh thức chồi non thức dậy & mưa cũng đánh thức nỗi buồn trong tôi, một nỗi buồn man mát, nhẹ nhàng, êm dịu, vu vơ. Sao tự nhiên lòng bỗng thấy nao nao, kỳ lạ thật ?

Tối nay, ngồi nhìn mưa rơi, lắng nghe tiếng mưa lộp bộp, lộp bộp trên mái nhà, trên những nhành cây xung quanh, bỗng thấy nhớ ai đó ?.

Mưa thật buồn, nhưng tôi vẫn thích trời mưa. Tôi yêu mưa từ thuở còn thơ cắp sách tới trường & cho đến bây giờ, tình yêu đó vẫn không bị thời gian làm phai mờ trong tâm trí. Tôi yêu mưa, yêu cỏ cây hoa lá, yêu những buổi bình minh ửng hồng tuyệt đẹp, khi ánh nắng còn chưa gay gắt mà chỉ dịu nhẹ, mỏng manh như những sợi tơ vàng. Tôi yêu những chiều hoàng hôn tím nhạt bâng khuâng……….. Ôi ! Tạo hóa thật kỳ diệu.

Có những tác phẩm của trời đất thật tuyệt diệu mà con người không thể vẽ được.

Tôi yêu thiên nhiên lắm, thiên nhiên ơi !

 

bình luận của

 

Dũng14:18 18 thg 7 2009

 

bài viết đầy chất thơ, người bình cũng đầy thơ.( những bình luận của bạn bè  Violet )- thôi thì không dám làm thơ mà chỉ có đôi chút cảm lòng trước áng văn giản dị mà thắm thiết… cái cảm giác đứng trước bình minh sau cơn mưa, khi ánh nắng còn dịu nhẹ, mỏng manh như những sợi tơ vàng.

ôi thật tuyệt vời ! anh chưa được nghe ai nói về một buổi bình minh đẹp đến như thế.có lẽ trước cái bình minh dịu dàng mà như huyền ảo ấy con người như lạc vào cõi mộng. mọi nỗi ưu phiền, cực nhọc đã tan biến, nhường chỗ cho một cảm xúc trào dâng về hạnh phúc của con người. những khát khao ước vọng như được hòa quyện vào một không gian trữ tình đầy màu sắc. không một khúc hát, không một lời ca. nhưng ở đó cái buổi bình minh vẫn cứ ngân ca một âm hưởng bình yên, thơ mộng nhẹ nhàng và mỏng manh. cái thời khắc không mấy ai tìm lại cho mình như một giấc mơ dễ dàng tan biến. – một hoàng hôn tím nhạt, bâng khuâng như ai đó đợi chờ cho cả ngàn năm trong một khoảnh khắc. cái màu tím dễ thương như cất giữ của ta biết bao hoài niệm. một thời , một đoạn đời hay quá khứ. màu tím hoàng hôn như nhắc nhở bao trái tim đã yêu và đang yêu hãy gìn giữ……

 

MẢNH HỒN QUÊ

EcdkpwdDdcngmBMiYNMXKA

Tranh Lâm Chiều Đông
Chiều sóng sánh vàng rơi trên bến cũ

Khóm dừa già ưỡn ngực hứng vàng rơi

Bến sông quê ai tung lưới lên trời

Ôm kỷ niệm vào lòng thuyền –  nỗi nhớ

Người xa quê ai mà không trăn trở

Mảnh hồn làng, một thuở khó mờ phai…

Văn Dũng

 


KHAO KHÁT
Trời chuyển vào xuân
Cây bàng trút dần
Từng chiếc lá nhỏ
Hỡi em gái nhỏ
Chơi dưới gốc bàng
Thấy gì trong đó
từng chiếc lá nhỏ
Từng mảnh thời gia
Đang bay theo gió
Như màu máu đỏ
Máu của cha anh
Sống hết thời xanh
Cho đời bóng mát
Chiều nay rào rạt
Lá đã lìa cành
Vẫn còn khao khát
Trong trái tim mình
Cho đời bóng mát
Cho đời màu xanh
                               Văn Dũng 1996


Hai Con Lợn

Có hai con lợn được ông chủ nuôi chung một chuồng, cho ăn chung một máng, nhưng có một con rất tham ăn. Vì muốn ăn được nhiều hơn , con lợn tham ăn bèn nghĩ ra một kế, và nói với anh bạn lợn.
Cái miệng anh duyên dáng lắm, giá mà mọi người được ngắm anh, nhất là những lúc anh đang ăn,cái miệng sao mà duyên đến thế,Từ tốn ,thong dong và lịch lãm quá. Anh bạn lợn kia tưởng thật , thế là mỗi lần chủ nhà cho ăn, anh lợn tham ăn được những bữa no nê và ngày càng chóng lớn hơn. Nhưng bỗng một hôm vào ngày tháng chạp ( 12 ) đúng vào lúc gà vừa gáy canh 3, cũng là lúc hai anh lợn tỉnh giấc, và cùng lúc đó cả hai anh lợn nghe có tiếng xì xào bàn tán, rồi ông chủ nhà lớn tiếng!
Hãy giết con lợn to , cái thủ đem sang nhà gái…
Anh lợn tham ăn chỉ kịp nghe đến thế rồi nấc lên mấy tiếng, trong lòng ân hận cho tính tham ăn của mình nhưng không kịp nữa rồi,chủ nhà đã đem giây rọ ra chuồng 



Con Chó và Chủ Nhà

Mỗi lần nghe chó sủa rất dai, chủ nhà đều thức dậy,và lần nào cũng may là có kẻ trộm sắp đào nhà. Mỗi lần như vậy chủ nhà lại thưởng cho chó một đùm cơm. Thấy vậy liền mấy đêm sau chó ta càng sủa dai thêm, và mấy lần đều không có kẻ trộm đào nhà , nhưng chủ nhà vẫn thưởng cho chó như những lần trước.

Đến đêm sau tiếp đã quá nửa đêm mà chó vẫn sủa dai ghê gớm. Thấy vậy chủ nhà tay cầm khúc gỗ rón rén mở cửa bước ra nhưng chẳng thấy tên trộm nào cả. Bực mình vì quá mất ngủ, sẵn khúc gỗ trong tay chủ nhà phang luôn vào con chó. Từ đó vì sợ hãi chó ta chỉ thui thủi trong một xó nhà.

Nhưng rồi một hôm tối trời có kẻ trộm rình nhà, nhưng chó ta lại sợ chủ nhà mất ngủ, sợ bị trận đòn oan nên chẳng thèm kêu lên một tiếng. Thế là sáng hôm sau chủ nhà phát hiện thấy mất trộm và chó ta lại bị một trận đòn khiếp vía đến nỗi không dám quay về nhà nữa