Cương Đao Sát Sư – Sư Viên Minh 02 — Bom Tấn —

 

Cương Đao Sát Sư – Sư Viên Minh 02
— Bom Tấn —
Chào các bạn! Hôm nay Ngạo Thuyết sẽ làm một cú hích nhằm tăng tính tương tác chia sẻ sự hiểu biết Phật học nơi mỗi người.
Chúng ta đã làm bạn với nhau đã lâu chưa nhỉ? Hẳn là có người bạn mới, có người bạn cũ. Nhưng tin rằng để có thể đàm luận với nhau ít nhiều thì mỗi người đã có những bước tiến dài, những mở lòng nhất định. Hẳn là các bạn còn đồng hành cùng Ngạo Thuyết là đã hiểu được Ngạo Thuyết phần nào, bên cạnh đó cũng sẽ có ít người bạn chờ xem Ngạo Thuyết ngã chỏng vó khi nào chỉ để mỉm cười ý nhị hoặc khẽ khàng buông lơi – Đáng đời Ngạo Thuyết! Ngạo Thuyết có vẻ hiểu các bạn nhiều hơn một chút, chỉ một chút thôi.
Hôm nay, Ngạo Thuyết sẽ đề cập vài nghịch lý nơi học Phật ở các bạn, trước mắt Ngạo Thuyết chỉ đề cập đến 2, hoặc 4 nghịch lý mà các bạn không thể ngờ đến.
Điều nghịch lý thứ nhất là giới Tăng bảo bấy lâu nay học Phật nhưng không tin mình có thể thành Phật ngay nơi hiện kiếp. Bạn cũng vậy, bạn học Phật lại không đủ niềm tin rằng mình sẽ thành Phật. Tại sao lại như thế? Điều gì đã xảy ra?
Đã từ lâu, người học Phật xuất gia lẫn tại gia đều bị “nhồi sọ” rằng đây đã là thời mạt pháp, cơ may có người chứng ngộ rất mong manh và xen vào đó một chút tự ti nơi mỗi người đã định hình nên học Phật chỉ gieo duyên, chỉ mong nẻo tốt nơi kiếp sau, sự giải thoát hoàn toàn xa xôi, viễn vông quá đỗi. Kết quả là khi niềm tin không có mỗi mỗi chúng sinh, mỗi mỗi người học Phật sẽ cứ thế trôi lăn không điểm dừng nơi lưới mộng luân hồi.
Giác Giả từng nói “Ta là Phật đã thành, chúng sinh 3 cõi là Phật sẽ thành” và “Đương lai hạ sanh sẽ là Phật Di Lặc”. Bạn chờ đợi Phật Di Lặc ra đời và đến thọ ký cho bạn thành Phật chăng? Ai trong số 7, 8 tỷ người sẽ có cơ may đấy?
Hơn 2,6 tỷ năm khi trái đất thành hình thì hành tinh xanh mới xuất hiện những mầm sống đầu tiên. Và cách đây 6 triệu năm mới có mặt loài người trên trái đất. Bạn chờ đợi hiện kiếp này hoại tức trái đất này hoại và bắt đầu góp nhặt hình hài từ những mảnh vỡ của không gian, thời gian, thế rồi khoảng bao nhiêu tỷ năm nữa bạn mới góp nhặt trí tuệ đủ để giác ngộ giải thoát hoàn toàn?
Tại sao bạn phải chờ một người khác thành Phật mà không đủ dũng khí để nhận ra rằng chính bạn là Phật Di Lặc?
Điều nghịch lý thứ hai là hẳn bạn ít nhiều được nghe rằng Thái tử Tất đạt đa xuất gia vào khoảng hơn 20 tuổi, thành đạo vào khoảng hơn 30 tuổi; Điều này có nghĩa là Thái tử Tất đạt đa chứng ngộ sau khoảng trên dưới 10 năm tầm đạo cùng hành trì.
10 năm để một người, một chúng sinh trôi lăn nơi 3 cõi 6 đường chứng ngộ Toàn Giác mà không có được một mẩu giấy kinh Phật gối đầu nằm. Vậy mà bây giờ người học Phật có cả pho Tam Tạng kinh tham cứu mà không có lấy một Giác Giả ra đời và đổ lỗi kinh Phật nói “Đây là thời mạt pháp”. Một người lên đường tìm đạo không có ai giác ngộ dẫn đường, chỉ lối lại Toàn Giác sau 10 năm dấn thân. Và bây giờ người người học Phật đi tầm đạo ôm ngón tay chỉ trăng – Pho Tam Tạng kinh mà không người nào thấy trăng cả. Điều gì đã xảy ra?
Điều nghịch lý thứ ba là khi Phật dấn thân truyền trao chánh pháp, người học Phật thời ấy chứng ngộ A la hán, A na hàm, Tư đà hàm, Tu đà hoàn cũng chỉ bằng vào những câu chữ mà giờ kết tập lại gọi là kinh Phật. Thực tế là chỉ bằng vào những câu từ giao tiếp Phật đã giúp người học Phật thời ấy sáng mắt, chứng ngộ vô sanh. Phật không truyền tâm ấn hay một phép màu huyễn hoặc nào lên những người đến tham học. Vậy điều gì đã xảy ra khi mà người học Phật ngày nay có đủ duyên tham cứu rất nhiều bộ kinh Phật mà không chuyển được kinh lại bị kinh chuyển đến mê tâm, nhũn trí, mờ mịt cả lối về giác ngộ?
Lẽ nào căn cơ, trình độ người học Phật ngày xưa cao thâm hơn người học Phật thời nay?
Thêm một ý nữa xem như là điều nghịch lý thứ tư – Tại sao chỉ có Phật là Toàn Giác còn hàng môn đệ lại chỉ dặm chân ở chỗ A la hán? Phải chăng Phật còn giữ miếng khi “truyền nghề”?
Thật ra không phải Phật đã không giữ miếng mà Phật là người khát khao, là người thao thức, là người dấn thân quyết liệt tìm con đường giải thoát hoàn toàn; Sự bế tắc tâm thức đã chính muồi mong mỏi giải thoát. Còn hàng môn đệ và cả người học Phật về sau do con đường đã sẵn có nên cứ nhẩn nha, ngún nguẩy bước đi, tính chủ quan về sự an toàn đã có luôn hiện hữu nơi người học Phật thanh văn thừa. Điều này giống như một người lạc giữa sa mạc với lương khô, nước cạn, người đó buộc phải dấn thân vì nếu chậm là sẽ chết. Ngược lại, với một đoàn lữ hành đi trên sa mạc với lương thực, thức uống đủ đầy lại cưỡi lạc đà và lộ trình thì cầm trên tay, thêm có người rành rẽ lối đi chỉ dẫn. Họ sẽ như là đi du ngoạn. Thế thôi!
Nhưng nào các bạn, các bạn đã cầm trên tay lộ trình thành Phật, lộ trình giác ngộ rồi hay sao mà nhởn nhơ đến lạ.

Lẽ ra… Nếu bạn học Phật và thực sự mong mỏi điều liễu thoát sinh tử thì bạn phải đặt nó ra trước mặt và hỏi mọi người, thầy bạn về những gút mắt, những điều mà ngăn ngại bạn chạm đến việc thành Phật. Nhưng bạn đã không làm vậy.
Tại sao?
Trước những vị sư thầy bạn đã không dám bộc bạch nỗi lòng của mình, bạn cũng không dám hỏi một câu xác tín rằng “Bạch thầy! Thầy đã chứng ngộ chưa? Con tham bái thầy chỉ mong rằng sẽ chứng ngộ, sẽ giải thoát hoàn toàn, sẽ thành Phật.”. Bạn đã không dám nói những điều đại loại như thế, bạn lại đi hỏi việc phóng sanh, cầu an, giải hạn, cúng sao, ngày giờ đẹp xấu, việc ăn chay, ăn mặn… Tại sao lại như vậy?
Là bạn đang tu phước?
Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn đã từng cảnh tỉnh môn đồ như sau:
“Sinh từ là việc lớn. Các ông suốt ngày chỉ biết cầu phước báu, chẳng cầu lìa biển khổ sinh tử. Tự tánh nếu mê phước làm sao cứu được?”.
Các bạn lại tin nhận lời các sư thầy – Tăng bảo khuyến dụ tu phước để giải nghiệp nào hay những vị Tăng bảo ấy là người tối mắt đâu biết rằng phước đâu từng rời họa. Khi bạn đặng phước báu thì liền đó công đức sẽ bị ngăn ngại, trí tuệ theo đó cũng nhạt nhòa.
Và hãy nhìn những chùa to, Phật lớn, bạn hãy nhìn bằng con mắt huệ – ở nơi chốn xa hoa đấy đâu thể có dấu chân Phật mà bạn đi tìm, có chăng chỉ là những kho kinh sách đầy bụi bám, nhện giăng. Phật không ở những nơi xa hoa đó, Phật – Bồ tát sẽ đến với những người khốn khổ vì sen không thể mọc ở nơi không có bùn lầy.

Ngạo Thuyết là ai?
Ngạo Thuyết chỉ là người muốn rằng bạn sẽ thấy Phật rất gần gũi, Phật luôn ở bên bạn, bạn có thể cầm tay Phật và bước đi trên con đường chánh đạo thênh thang. Và nếu muốn, nếu khát khao bạn sẽ thành Phật.
Bạn đừng nhầm lẩn rằng Ngạo Thuyết là người mà bạn cầm tay bước đi, người đấy không phải là Ngạo Thuyết. Ngạo Thuyết chỉ là gã chèo đò năm cũ.

Bây giờ, có lẽ chúng ta lại hiểu nhau thêm một chút. Ngạo Thuyết sẽ đưa một link dẫn một bài pháp thoại của thầy Viên Minh. Mời các bạn lắng nghe và mở lòng tương tác!
Bạn đã không dám mở lòng ra để nói chuyện với sư thầy vì niềm kính trọng, e rằng khi hỏi thẳng sẽ xúc phạm sư thầy nhưng ở một chiều kích khác bạn không biết rằng khi bạn không dám hỏi thẳng những điều bạn trăn trở về đạo pháp, điều đó đồng nghĩa rằng niềm tin của bạn với vị thầy là không đủ, và bên cạnh đó lại thể hiện rằng bạn coi thường vị sư thầy của mình ở một gốc độ vi tế hơn.
Chuyện đó gác lại, hiện chúng ta là những người bạn. Vậy chúng ta hãy thẳng thắn, cởi mở hơn trong việc soi sáng cho nhau. Trân trọng!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *