Giới Là Rào Cản Của Sự Giác Ngộ (P.3)

Ngạo Thuyết

Giới Là Rào Cản Của Sự Giác Ngộ (P.3)

Rất nhiều người học Phật cả tin cho rằng Giới Sinh Định, Định Sinh Tuệ. Song tiếc thay đấy lại là một sự hiểu biết về Phật học sai lầm.
Thực ra Giới chỉ góp một phần bổ trợ cho sự tập Định của hành nhân. Về định lực của mỗi người, đây là kết quả của một sự tích lũy có được từ tiền kiếp và cả kiếp hiện tại.
Sự huân tập tánh hạnh từ tiền kiếp mỗi người sẽ là nhân tập Định ở hiện kiếp. Và nếu đủ duyên hàm dưỡng nội tâm tốt (môi trường giáo dưỡng) từ thuở bé đến lúc trưởng thành cùng với sự từng trải (sự tôi luyện) mà định lực của người đó trở nên hùng hậu, kiên cường.
Ngược lại, với những người không có sự hàm dưỡng nội tâm tốt, tánh ý buông lung, loạn động hươu vượn thì hiển nhiên là định lực của những con người đó phần đa sẽ non kém, yếu ớt.

Ngạo Thuyết vừa trình bày về định lực, định tâm của mọi người ngay cả khi hiện kiếp họ chưa từng biết đến đạo Phật hay việc giữ giới.
Và điều đó phần nào tách bạch rạch ròi được rằng không phải lúc nào cũng phải Giới sinh Định như định kiến của không ít người học Phật.
Và rồi một số người tìm về đạo Phật mới biết đến Giới Định Tuệ và từ đó một số người sẽ tập tành việc thọ trì Giới, hành thiền tập Định.
Và hiển nhiên là sẽ có những người dễ dàng tập định khi hành thiền và cả những người không giữ được định khi ngồi thiền. Sự sai khác này chính là kết quả của sự hàm dưỡng nội tâm nơi mỗi người trước khi đến với đạo Phật.
Cho đến khi đó một số người sẽ hoang mang trong việc chế ngự, điều phục tâm và họ sẽ tìm thiện tri thức hay sư thầy tham vấn.
Theo lệ việc trì Giới, hành Thiền, niệm Phật sẽ được đề xuất cho hành nhân tùy theo căn tánh, hoàn cảnh sống mà chọn pháp hành tương hợp.
Tương tự như vậy Định chỉ là một hình thức gạn lọc tâm, Định không sinh Tuệ. Kết quả của Định là nước trong, trăng hiện – Cái thấy sáng suốt, không bị chướng ngại.
Tuệ tức là sự hiểu biết và sự hiểu biết của mỗi người không thể tự dưng mà có. Sự hiểu biết của mỗi người không thể do việc giữ Giới thật tốt, Định sinh và sự hiểu biết bỗng dưng ùa về.
Thực tế là sự hiểu biết của mỗi người kể cả Phật Thích Ca đều phải trải qua một quá trình học hỏi, tham cứu và trải nghiệm. Sự hiểu biết của mỗi người định hình nên nhận thức, tư duy và khả năng nhìn nhận, phân tích vấn đề.
Thông thường sự hiểu biết của mỗi người sẽ dần dần xây dựng nên định kiến ở mỗi người. Và định kiến thường dính mắc sự chủ quan của người sở hữu chúng – Phật gọi đó là Sở Tri Chướng nơi người học Phật.
Người chứng ngộ giác ngộ giải thoát là người không bị kẹt ở sự hiểu biết hạn hẹp, chủ quan. Bởi do “Nước trong, trăng hiện” nên cái thấy, sự hiểu biết của người sáng mắt sẽ viên dung, không còn bị chướng ngại bởi tâm nhân ngã hẹp lòng.

Thế đấy Giới sinh Định, Định sinh Tuệ chỉ là kiến chấp rơi vào biên kiến mà người học Phật nhất thiết không nên “đắm chìm” ở vũng trâu nằm.
Bây giờ chúng ta lại quay về với chủ đề chính Giới Là Rào Cản Của Sự Giác Ngộ.
Vì sao các bạn tìm về đạo Phật hay các hệ thống tôn giáo?
Vì hiếu kỳ, vì ham hiểu biết hay vì muốn nghiên cứu những điều cao cả, thánh thiện? Hay bạn tìm đến đạo Phật là vì miếng cơm manh áo, vì tích lũy phước báu?…
Thực tế là đa số con người tìm đến các hệ thống tôn giáo là vì những bế tắc nơi cuộc sống ở hình thức này hay ở hình thức khác – Một dạng phiền não nơi tâm thức.
Và thông thường chính những người tìm đến đạo Phật vì phiền não sẽ dấn thân hành trì tinh tấn dũng mãnh hơn gấp nhiều lần những người học Phật theo lối “Cởi ngựa xem hoa” – những người đến với đạo Phật nhằm vào việc nghiên cứu Phật học, kiếm cơm”, v.v và v.v…
Chỉ có những người có những phiền não cùng cực hoặc nhạy cảm, chán chường sự khổ đau mới khao khát sự giải thoát hoàn toàn. Và đây chính là “bước nhảy vọt” rất quan trọng hun đúc nên người chứng ngộ.
Phật nói “Phiền não tức Bồ đề” là sự xác thực cho điều đó.
Nếu không xuất phát điểm từ phiền não, bồ đề gần như không dễ nở hoa.
Do đó, nếu không xuất phát điểm từ phiền não người học Phật dù tại gia hay xuất gia đều sẽ rất khó thành tựu chứng ngộ giác ngộ giải thoát hoàn toàn.
Những người học Phật tại gia mà nhất là giới Tăng Bảo nghiêm trì Giới luật, họ dần dần tách biệt với những nỗi thống khổ, do thừa hưởng tài vật trọng hậu và cả sự kính ngưỡng thái quá chí xuất trần giải thoát hoàn toàn ở người xuất gia dần dần tan biến không còn chút dấu tích.
Và cả việc hiểu sai về phước báu, công đức, nhân quả, sự luân hồi,… mà người xuất gia học Phật ngày nay ngày càng xa rời chánh pháp Phật tâm tông.
Do không có minh sư hướng đạo cho người học Phật xuất gia. Giới vô hình chung đã trở thành rào cản khiến giới Tăng Bảo ngày nay không thể chạm đến sự Giác Ngộ Giải Thoát.

Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang ngồi, đồ uống, cốc cà phê, món ăn và trong nhà

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *