Ham Tiếc Sinh Tử

Ham Tiếc Sinh Tử
Tương truyền có một người đến hỏi Osho rằng:
– Thưa ngài! Tôi nghe tín đồ của ngài Rinpoche nói rằng Phật Thích Ca hiện tồn tại ở tầng thứ 7 trong bậc thang tiến hóa tâm linh; Còn ngài Rinpoche chứng ngộ cao hơn, ngài ấy ở tầng thứ 8 trên bậc tiến hóa. Điều này có đúng không?
Osho mỉm cười:
– Đúng vậy.
Ngay lúc người đến tham vấn còn đang ngẩn người ra suy tư, Osho nở nụ cười tinh quái nói tiếp:
– Ông biết vì sao ta nhận biết điều đó không? Vì ta đang đứng ở tầng thứ 14 nên ta nhìn thấy rất rõ.

Mặt bằng tri thức chung của người học Phật ngày nay hiển nhiên là cao hơn so với sự hiểu biết ở người học Phật thời trước. Và với sự phát triển truyền thông nhờ công nghệ thông tin thì người học Phật ngày nay dễ dàng tiếp cận kinh sách Phật học, một số người học Phật gần như là một pho Tam Tạng kinh sống. Mặc dù vậy người học Phật gần như là không thể ngộ nhập Phật tri kiến, không thể chứng ngộ vô sanh là vì lẽ gì?
Vì bởi tri kiến lập tri tức vô minh bổn, vì người học Phật bị trói vào định kiến “Đây là thời mạt pháp và vì người học Phật Ham Tiếc Sinh Tử.

Do có điều kiện tham khảo kinh sách đạo Phật và được biết đến nhiều pháp môn mang lại sự giác ngộ giải thoát hoàn toàn nên người học Phật ngày nay dễ thường bị rối trí trong mạng lưới tri kiến Phật học cùng những pháp môn tu tập khác nhau. Có người học Phật ngỡ rằng học Phật bằng âm thanh – Quán Âm – Pháp nhĩ căn viên thông, có người học Phật tơ tưởng đến hào quang Phật – Ánh sáng, có người học Phật mong cầu Phật lực gia hộ như là từ trường – Năng lượng, có người lại tin rằng học Phật hay chứng ngộ là một chuỗi những tiến hóa tâm linh – có những nấc thang tâm linh để cho người học Phật tăng trưởng qua từng kiếp sống trong chuổi luân hồi, có người học Phật cho rằng hãy Tỉnh Thức trong từng phút giây, có người học Phật lại bảo hãy Chánh Niệm Tỉnh Giác với Cái Đang Là, ngay nơi đó là Niết bàn, ngay nơi đó là chứng ngộ chẳng cần tìm đâu xa, có người lại rằng người học Phật phải kiến tánh, sống được với Cái Thấy Biết Thường Hằng là chứng ngộ,…

Những định kiến mà người học Phật đang chất giữ, chứa nhóm ở bên trên và cho rằng đó là chứng ngộ, là giải thoát, là nấc thang tiến hóa tâm linh thể hiện rằng sự mong cầu, sự Thường Còn. Đó là sự lệch lạc học Phật ở người học Phật xưa nay. Đó là Ham Tiếc Sinh Tử.
Phật thuyết “Lấy sắc, lấy âm thanh cầu Ta, người ấy hành đạo Tà; Chẳng thể thấy Như Lai”, “Vạn pháp do duyên sinh, do duyên mà diệt”… thì làm gì có cái thường còn, bất biến, có Sinh ắt có Diệt, có Thường tất có Đoạn,… Chỉ khi nào ngộ pháp vô sanh thì mới liễu thoát sinh tử.
Vậy nên nếu người học Phật còn trói trong những định kiến chứa nhóm “Ham Tiếc Sinh Tử” hoặc người học Phật còn Ham Tiếc Sinh Tử mà nói Giác Ngộ Giải Thoát Hoàn Toàn thì chỉ là tà kiến vô minh đâu thể nếm trải được vị niết bàn vô sở đắc, luân hồi cứ thế trôi lăn vô định.
Người học Phật mà học Phật theo lối gieo duyên hoặc cho rằng sẽ tiến hóa tâm linh qua từng kiếp luân hồi cũng là tà kiến khá nên xem xét lại. Vạn pháp là bất định pháp chịu nhiều sự chi phối từ duyên lẫn cộng nghiệp, kiếp này mang thân người duyên may biết đến Phật pháp liệu mai này có còn mang được thân người hay đã mang lông, đội sừng hay đang góp nhặt xác thân từ những mảnh vụn của Không gian và Thời gian thêm nhiều vạn kiếp thì lấy đâu ra sự tiến hóa tâm linh?
Luân hồi nơi 3 cõi 6 đường qua lời Giác Giả đâu từng là một sự tiến hóa luôn luôn hướng lên trên mà là một chuỗi sự sống nhào lên, lộn xuống nơi Tam giới.
Lại nữa, Bồ tát cách ấm còn mê người học Phật còn trong tri kiến vô minh lấy niềm tin, sự hy vọng, lòng tham cầu để tiến hóa tâm linh mà bước lên những nấc thang vươn tới những tầm cao mới chăng?

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *