THÂN NGƯỜI KHÓ ĐƯỢC PHẬT PHÁP KHÓ NGHE.

THÂN NGƯỜI KHÓ ĐƯỢC PHẬT PHÁP KHÓ NGHE.
Là chúng sinh không chúng sinh nào mà lại không sợ sanh tử cả. là chúng sinh mang hình tướng con người thì lại càng lo sợ hơn bao giờ hết, có được thân người như bao thân người ngày nay quả thật là không dễ;
Câu chuyện đầu tiên về con rùa ở đây là “Rùa mù tìm bọng cây nổi trên mặt biển”:
“Đức Phật bảo các Tỳ kheo rằng: Chốn đại địa này biến thành biển cả; bấy giờ có con rùa mù sống lâu vô lượng qua trăm ngàn năm nó mới ngóc đầu lên một lần. Tại biển cả có một cây nổi lênh đênh, khi đông khi tây, vì bị sóng dập gió dồi liên tiếp; mà trong thân cây chỉ có một cái lỗ. Thế thì khi rùa ngóc đầu tìm cây và chui đầu vào cây, có dễ gặp không?
Ngài A Nan trả lời rằng: Bạch Đức Thế Tôn! Khó mà gặp được, bởi lẽ rùa thì rùa mù, biển thì mênh mông, cây lại cây nổi, trôi theo chiều sóng gió đẩy đưa; đông tây bốn hướng nào có đậu nơi nào. Cho nên chắc chắn khó mà gặp được.
Phật dạy: Rùa mù, cây trôi tuy khó gặp, nhưng có hy vọng; còn như kẻ phàm phu ngu si trôi nổi trong năm thú mà tái sanh được thân người, mới thật là khó hơn rùa gặp cây bọng gấp mấy. Vậy nên các ngươi ngày nay phải tinh tiến tìm mọi phương tiện phát khởi tâm học đạo mới được”. (Kinh Tạp A Hàm).
Nói vậy là không phải khi có được thân người rồi thì ôm giữ coi trọng hơn bất cứ thứ gì, nuông chiều nó , chăm bẵm nó … mà có được thân người thì lấy tấm thân người này để trải nghiệm cuộc sống , khám phá những điều bí mật làm ra thân xác này, nó sinh ra trên cõi đời này có mục đích gì, ý nghĩa của kiếp sống trong thân xác làm người này là gì? chết rồi nó sẽ đi về đâu?
Nhân duyên có được tấm thân người tồn tại trên cõi đời này thường là dưới 100 năm, bình thường là 60 đến 70 năm là kết thúc., trong quãng thời gian đó không phải muốn chết lúc nào là chết mà muốn sống như thế nào là sống, nó còn phải hội đủ nhiều yếu tố , có chịu ảnh hưởng nhiều yếu tố ngoại duyên tác động lên thân tâm của con người, từ đó nó cho ra rất nhiều kết quả của cuộc hành trình trong kiếp sống…
Trong cơ lốc xoáy của một kiếp nạn mà con người đang phải chịu đựng , một kiếp nạn mà loài người đã thấy sự hoảng loạn thực sự, nó trực tiếp lên chính đời sống, nó có thể quyết định và kết thúc một kiếp người vào cái thời khắc mà không ai có thể ngờ tới, vậy làm sao họ lại không hoảng loạn? người tu học , dẫu rằng có thể một ngày làm chủ được thân tâm 20 giờ nhưng đã chắc là 24 giờ hoàn toàn là thạnh tịnh tâm vô tướng đến độ diêm la vương cũng không thể thấy được chưa? nếu chưa thể thì chắc chắn rằng sẽ có kẽ hở cho sanh tử lọt vào.
Nói vậy không có nghĩa trong cơn đại dịch ở trung tâm lốc xoáy của sự hủy diệt không phải tất cả đã an bài định mệnh do những con vi rút quyết định. còn đó những cơ may mà do chính con người có sự tỉnh thức, tạo ra những yếu tố nhân duyên ví dụ như dùng công sức đắp đập làm thay đổi dòng chảy của một con sông để đem lại những lợi ích thiết thực. cũng vậy con người có thể chủ động bằng sự hiểu biết về khoa học cũng như những kinh nghiệm tâm linh đã trải qua bao kiếp sống , họ có khả năng an tĩnh theo cách mà tôn giáo đã hướng dẫn họ , họ kết hợp những phương pháp cụ thể nhất mà khoa học đời sống, từ các nhà khoa học chăm sóc sức khỏe cộng đồng hướng dẫn cùng với ý thức bảo vệ bản thân và cộng đồng nhân loại. Những người theo tôn giáo trên thế giới và không riêng gì các tôn giáo khác , người theo Phật Đạo cũng không thể tách rời những kinh nghiệm mà nhân loại đang áp dụng. chính vì thế những tu sĩ xuất gia trong các tu viện nổi tiếng vẫn phải thực hành chống dịch bệnh trên tinh thần bảo vệ mình và bảo vệ cộng đồng. cũng có thể trong những vị xuất gia đó và hàng ngũ cư sĩ sẽ có những vị không cần phải quan tâm đến việc sinh hay tử, họ có thể đã bước ra ngoài ranh giới của cái chết và cái sống, họ thực chứng cái thế giới hữu vi chỉ là những cái hoa đốm trong hư không. song thực hành bảo vệ cộng đồng là bổn phận mà cũng là trách nhiệm thiêng liêng của người giác ngộ.
Người tu học không có nghĩa chỉ nhìn nhận phiến diện mà chưa thấu hiểu hết những lời trong kinh điển, một số phật tử sơ cơ có thể nói chỉ là bén chút duyên nơi chùa chiền, tu học còn trụ vào chùa như là chiếc áo không thể bỏ ra họ chấp chặt vào mọi thứ , họ như người tụt huyết áp khi rời khỏi bàn thờ Phật, chỉ cần đứng lên cất bước ra khỏi căn phòng đầy tượng Phật là mọi thứ lại đâu vào đấy, khen chê ham muốn lại có phần tăng lên, câu phật hiệu như được thay vào bởi những âm thanh khát vọng trong lòng như những vị cứu tinh ngoài đời mặc dù chính bản thân mình còn chưa rõ thiện ác chánh tà nơi tâm… họ chưa đủ tự tin vào chính bản thân mình, chỉ riêng mỗi một câu Phật Hiệu Nam Mô A Di Đà Phật mà họ thay đổi như là những ca sĩ chọn lựa hết điệu Cha Cha rồi đến Disco, sáng thì Tango chiều thì Valse , những câu phật hiệu lên bổng xuống trầm như những con sóng trong lòng họ
họ quay như chong chóng với những lời bất liễu nghĩa của các vị sư chưa thông tam tạng mà thực hành cũng chỉ ở cái mức thắp hương cúng dường chư Phật cầu lấy chút phước báu Nhân Thiên, nhưng đã vội chìa môi dè bỉu những lời chân thật khi mà trong cơn đại dịch mà chính nhà nước và các tổ chức khuyến cáo….
Có thể điếc không sợ súng, nhưng khi súng nổ chắc chắn là không thể …. chỉ sợ rằng đường đạo chưa đi hết mà lại kết thúc đường đời bởi sự vô minh che lấp , xin đừng làm một Lục Vân Tiên khi mà không hiểu sự liều mình như chẳng có.
Vinh quang thay những anh hùng bác sỹ thấu tỏ , đã hi sinh vì cộng đồng nhân loại trên tinh thần hiểu biết và khoa học, xin được biết ơn các anh rất nhiều
Lời chân thật có thể là không được cao minh , hy vọng mọi người thông cảm . xin cám ơn đã đọc lời chia sẻ này

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và trong nhà
Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *